[Zombie] ANOTHER DAY 2: Vietnam war - Page 2


Ram Laptop DDR3, Ổ Cứng SSD Giá Siêu Tốt tại zShop.vn



Trang 2 / 3 Đầu tiênĐầu tiên 123 Cuối cùngCuối cùng
Hiển thị kết quả 11 đến 20 trên tổng số 29

Chủ đề: [Zombie] ANOTHER DAY 2: Vietnam war

  1. #11
    Ngày tham gia
    15-03-2012
    Bài viết
    43
    Rep Power
    0
    Viên đạn thứ 8: Cơn điên

    19:00PM


    Mưa nhỏ dần lại, tiếng sấm xa dần, tiếng con lạch hai bên đường chảy róc rách làm tăng vẻ tĩnh mịch của đêm mưa. Hai người sau khi đã đóng chặt hết cửa, họ ngồi quanh đống lửa nhỏ đối diện nhau, ăn đồ hộp và trò chuyện. Những lúc thế này, một người bạn đường là thật sự đáng giá. Trước ánh lửa chập chờn, cô gái ngồi đối diện với Khôi, mặc 1 cái quần jean, áo thun và áo khoác da ở bên ngoài. Cô nói:

    - Tôi là Arturia, nhân viên của lực lượng phi chính phủ được lập ra nhằm nghiên cứu về sinh học và vạch trần những âm mưu đen tối của chính phủ Mỹ và Emberland.

    Nói thế thôi, chứ khi ngồi trước 1 cô gái tóc vàng xinh thế này thì đứa con trai nào chả run, cà lăm một hồi, Khôi mới nói:

    - Vậy…vậy sao cô ở đây?

    - Tôi cùng với chín người khác được cử tới Châu Á để canh chừng lũ Emberland sau vụ tòa tháp đôi bị sập.

    - Nhưng làm sao cô biết chúng nó ở đâu?

    - Thực ra chúng tôi cũng không rõ, năm 2008, nhóm tôi được điều tới Nga, chi nhánh của tổng công ty Emberland tại Moscow nhưng sau đó,…- Arturia ngập ngừng- ..cả đội đã thất bại nhiệm vụ tại Nga, rồi chúng tôi latoiodi chuyển sang Nhật, chúng tôi đã âm thầm quan sát hoạt động của lũ Emberland tới năm năm ngoái ( 2011), nhà máy điện hạt nhân Fukushima bị phá hủy sau trận động đất, kẻ địch trốn thoát, sau đó chúng tôi dò theo đường dây tình báo tới Trung Quốc, sau đó, chúng tôi theo vết tới công trình nhà máy điện hạt nhân chuẩn bị khởi công ở Việt Nam, chúng tôi đã tới đây đóng quân tại Nha Trang và theo dõi chúng đến bây giờ thì….. việc này xảy ra…

    - Nhưng sao cô lại nói với tôi những chuyện này?

    - Anh nhìn đáng tin là một, và biết Fernando Sucre là hai và câu chuyện ở sân bay Biên Hòa anh kể lúc nãy, tôi có thể tin tưởng anh.

    - Hồi nãy vì sao cô lại bị đám côn đồ bắt thế?

    Cô ấy nhìn xuống đất, có vẻ là hơi đỏ mặt:

    - Tôi bị những tên zombie tấn công tại Bình Thuận, tôi đã tìm cách tới Sài Gòn với đồng đội, nhưng vì đi quá nhanh, chiếc xe máy của tôi đã trợt và tôi ngất đi…thế là….

    Khôi cười, rồi hỏi:

    - Bây giờ cô đi đâu, Sài Gòn thì đã bị tiêu rồi?

    - Tôi sẽ trở lại Base ở Nha Trang, ở đó vẫn còn quân đội, là nơi cố thủ của khu vực phía Nam của chính phủ, khi tới nơi, tôi sẽ liên lạc với Head ở Châu Mỹ sẽ đưa anh đi gặp bạn bè.

    - Tôi cũng đang dự định quay về đó, Nha Trang là quê tôi, tôi phải quay về tìm cha và mẹ.

    - Tốt, vậy chúng ta đi chung nhé, có anh đi theo thì tôi yên tâm hơn nhiều, có gì tôi ném anh cho zom ăn rồi tôi chạy- Arturia cười. Khôi cũng cười theo nhưng thực sự nó cũng lo không biết cô nàng nói thật hay giỡn. Khôi hỏi:

    - Thế cha mẹ cô đâu, Arturia- Nói xong, Khôi thực sự tiếc vì mình đã lỡ mồm.

    - Tôi không có cha mẹ, họ đã bị giết bới tập đoàn Emberland. Và cha của Fernando đã cứu tôi, ông ấy sau đó đã nuôi dạy tôi, cho tôi học vấn và kiến thức, nhưng sau đó ông cũng đã bị sát hại bí ẩn trên một chiếc du thuyền cùng với vợ, từ đó, tôi và Sucre quyết sẽ trả mối thù này bằng cách tiêu diệt đến mống cuối cùng của bè lũ Emberland.

    Giọng giận dữ của cô ấy nói thẳng vào mặt Khôi y như Khôi là một trong nhưng tên Emberland đó. Cuối cùng, Khôi nói:

    - Tôi xin lỗi vì đã hỏi câu đó.

    - Uhm, tôi cũng quát anh dữ quá, xin lỗi nhé.

    - Vậy cô biết gì về chuyện quái quỉ gì đang xảy ra không? Người chết sống lại, cạp cạp người khác, rồi người bị cạp lại nhiễm bệnh, và thế là nhân loại tiêu đời.

    - Theo những gì tôi biết, Emberland là công ty được chính phủ Mỹ thuê để nghiên cứu một loại virus bất tử, nhưng có lẽ tụi nó đã thì nghiệm loại virus này và gây biến dị..nên mới xảy ra tình trạng như hiện này…- Cô nắm chặt bàn tay lại – Nếu tôi có thể quay lại nơi đóng quân, tôi sẽ lấy được các tài liệu và hi vọng sẽ giúp ít nhiều để tìm ra thuốc giải.

    Hai người im lặng một hồi miên man theo những dòng suy nghĩ, cuối cùng Khôi đứng dậy vươn vai và nói:

    - Thôi chúng ta nên nghỉ, mai sẽ là một ngày dài.

    - Ừ

    Hai người nằm hai bên đốii diện quanh đống lửa lép bép. Khôi thực sự khó ngủ với những sự kiện hôm nay. Khi nó đang cố vùi đầu vào chăn, tìm kiếm cơn buồn ngủ thì Arturia đột nhiên nói:

    - Dù sao…..Cảm ơn anh đã cứu tôi….

    - Ừ, không sao, đó là việc tôi nên làm…

    Sau đó vài phút, cả hai chìm vào giấc mộng mỏi mệt.

    5:30 AM

    Trời tờ mờ sáng, gió rả rích thổi đập vào các khung cửa sổ, cảnh vật bên ngoài đổ nát và hoang tàn như không có ai ở đây từ nhiều năm rồi. tới khoảng sáu giờ thì mây đen tan dần, gió vẫn không ngừng thổi. Tiếng nước chảy trong máng xối góp phần đánh thức 2 đứa dậy.

    Mặt trời chiếu sáng mờ nhạt qua những tầng mây màu đỏ rực, những cánh chim chao lượn kêu ai oáng trên bầu trời. Khôi bước ra ngoài, vương vai ngái ngủ, nhìn ánh sáng hừng đông xuất hiện. Arturia cũng bước ra theo, tập thể dục. Sau đó, cả hai sắp xếp đồ lại và lên xe tiếp tục chuyến đi về phía Bắc. Cả quãng đường dài, chúng chỉ thấy lác đác những con zombie ngoài đường và rất nhiều xác chết. Những chiếc xe sơ tán, xe cứu hỏa,… gặp tai nạn khi đang chạy trốn bốc cháy trên đường. Chuyến đi khá yên lặng vì chúng đi suốt, chỉ dừng lại để ăn trưa và đổ xăng. Nhưng khi cả hai băng qua bãi biễn gần Phan Thiết, chúng phát hiện ra 1 thứ khác…

    - Cái gì thế kia???- Khôi dừng xe lại, nhìn ra xa…

    - Một con tàu….- Arturia trả lời.

    Đúng thế, trước mặt họ là một con tàu lớn đậu cách bờ khoảng 2km. Hình dáng của nó như một tàu chở dầu trọng tải lớn với lá cờ đỏ sao vàng trên cao và một tấm vải lớn ghi: “ Tàu sơ tán”.

    - Không thể tin được, tôi tưởng các tàu sơ tán đã đi khỏi cách đây 3 ngày rồi, sao còn 1 chiếc ở đây?- Arturia nói

    - Liệu chúng ta có nên tới đó tìm kiếm hỗ trợ không?

    - Anh nghĩ sao?

    Sau một hồi suy nghĩ, cả hai quyết định liên lạc con tàu. Chúng cố gắng dùng mọi ám hiệu có thể ra hiệu cho những người trên chiếc tàu sơ tán, vẫy khăn, đốt lửa, kêu cứu, nhưng tuyệt nhiên không có lời hồi đáp nào. Chúng buộc phải bỏ xe máy trên bãi biển, dùng một chiếc cano nhỏ có sẵn ở trong một ngôi nhà dân để tiến về phía tàu sơ tán. Khi chúng tới gần thì chúng có thể thấy rằng không có bất kì hoạt động nào trên tàu, chiếc thang dây treo lơ lửng giúp chúng leo lên trên. Trên boong tàu có vài cái xe hơi, một bãi đáp trực thăng và một cái xe tăng.

    - Khôi, nhìn kìa- Arturia nói

    Trên đài chỉ huy, có hai bóng người đang ở đó, họ vẫy tay lại và ra hiệu cho chúng lên. Chúng bước vô trong khoang tàu và đi lên đài chỉ huy. Khôi định đẩy cửa vào nhưng đột nhiên vị một cái nắm tay siết chặt của Arturia ngăn lại. Cậu gật đầu, rút khẩu súng sau lưng ra, nhưng nghĩ lại, thanh kiếm nhật được thay thế. Không chần chừ nữa, Khôi đạp tung cửa xông vào, không có thủy thủ đoàn, chỉ có hai người nhiễm bệnh đang nhìn chúng chằm chằm. Khôi lao tới đâm thanh kiếm xuyên đầu con thây ma thủy thủ thứ nhất, Arturia lao lên từ phía sau chém mạnh vào cổ con đứng sau, một tia máu vọt ra dính trên bức tường sắt lạnh lẽo

    - Không xong rồi, con tàu này đã bị nhiễm bệnh.

    Phía bàn điều khiển, tất cả giấy tờ sổ sách đã ướt đẫm máu và nước mưa nên không thể đọc được nữa. Mọi thứ, la bàn, bánh lái, dụng cụ chỉ đường vì không có điện nên không thể hoạt động. Thất vọng vì không có gì, chúng ra khỏi đó và bước vào trong khoang tàu, khi đi qua một căn phòng ở tầng đầu tiên, chúng nghe có tiếng nói bên trong. Khôi liếc nhìn Arturia, cô gật đầu và rút kiếm ra. Lúc bước vào, chúng đã thấy một cảnh tượng khủng khiếp. Hai con thây ma, không, không phải thây ma, họ vẫn là người, và đang ăn… một cái xác. Họ không có thân hình lở loét, máu đen, hắc lệ như những kẻ nhiễm bệnh nên cả hai sau một hồi quan sát thì sát thì biết họ vẫn là người. Cả hai người đó ăn say mê đến mức không để ý thấy có kẻ khác đang quan sát. Thấy hai đứa bước tới, một tên vùng dậy lao ra nhưng không được vì mắc kẹt sợi xích. Khôi móc dao ra thủ thế:

    - Các ông là ai???

    - Thức ăn, thức ăn,…làm ơn cứu tôi

    - Cái gì thế này???

    - Họ điên rồi!!!

    - Tôi có tiền, giàu có lắm, nè đồng hồ nè, dây chuyền nè…..

    Người còn lại thấy hai người bước vào thì cười sằng sặc lăn lộn trên sàn, còn nằm đè lên cả cái xác trên sàn nhà.

    - Mấy người mà cứu tui….híc…tui cho mấy người hai cái biệt thự ở phú mỹ hưng luôn à nhà – Người đàn ông kia cười hé hé vừa nói….

    - Chúng ta không còn cách nào khác.

    Đoàng đoàng

    - Arturia, không!!!!!!!!!!!!!!

    Hai phát đạn găm thẳng vào đầu hai người đàn ông kia làm họ gục xuống đất.

    - Sao cô lại giết họ???

    - Đó là cách duy nhất để giải thoát. Anh biết không, có quá nhiều người bị rối loạn thần kinh khi dịch bệnh lan ra, họ không còn tự chủ được nữa khi mọi thứ xung quanh đột ngột biến mất, thức ăn, nước uống khan hiếm, không còn bất kì sự vui chơi, tất cả chỉ là sự căn thẳng và nỗi sợ hãi….dần dà họ sẽ quay lại bản năng săn mồi của loài người.

    - Họ vẫn là người, đáng lẽ cô không nên giết họ.- Khôi quát

    - Nếu hồi này tôi không bắn họ, thì cả hai sẽ như thế và chết đi trong đau đớn và khổ cực. Rồi anh cứu cả hai, anh đinh mang theo trong suốt cuộc hành trình hả, hai người điên, ANH KHÔNG THỂ CỨU HỌ!!!!!!

    Khôi im lặng quay đi, bước tới kiểm tra hai cái xác. Có vẻ cả ba, kể cả cái xác dưới sàn, bị điên và bị xích vô khoang tàu này trước khi tất cả những người khác đi mất. Đói và khổ, hai người kia đã phải giết người còn lại để sống sót. Trên áo họ, người thứ nhất chính là thuyền trưởng tàu, người thứ hai và thứ ba có thể rất giàu có vì họ mang nhẫn và đồng hồ rất đắt tiền.

    - Thật thương tâm- Arturia nói- Tôi xem nhật kí hành trình này thì lần cuối cùng con tàu này còn hoạt động là cách đây một tuần rồi.

    Trong tủ khoang đó có rất nhiều tiền và vàng, Khôi nghĩ ” Vào lúc này thì có cả trăm tỉ cũng không cứu được mạng sống con người”. Cả hai quay lại hành lang tối đen…

    Cộp cộp

    Tiếng động phát ra từ nơi nào đó sâu hút trong hành lang. Nắm chặt thanh kiếm thủ thế, Khôi nói giọng thì thầm:

    - Ai đó???

    Khôi quét đèn pin về phía phát ra tiếng động, và một cánh cửa sắt lớn có 1 kí hiệu phía trên.

    - Chết tiệt!!!- Arturia bất ngờ

    - Emberland, con tàu này thuộc về Emberland!!!

    3:30 PM



    Con tàu Emberland bị nhiễm bệnh, bí mật gì sẽ được tiết lộ trên con tàu hắc ám….
    www.ledinhhoanhkhoi.wordpress.com



  2. #12
    Ngày tham gia
    07-10-2008
    Bài viết
    34
    Rep Power
    0
    Vào đọc thử nhìn mấy cái hình đến là gớm!


  3. #13
    Ngày tham gia
    15-03-2012
    Bài viết
    43
    Rep Power
    0

    ANOTHER DAY: Vietnam War- Bullet 9: Mad Butcher

    Viên đạn thứ 9: Đồ tể

    Gào……..- Từ trên trần nhà phát ra tiếng kêu quái dị của một con quái vật.

    Cả hai rút súng ra, ra hiệu cho nhau lui dần về phía cửa. Khôi thở một cách nặng nề nhưng cố gắng không gây ra tiếng động, tim nó muốn lao ra khỏi lồng ngực, mồ hôi lăn trên trán, tay nắm chặt khẩu súng.

    Xoảng xoảng- Ống thông hơi tròn phía trên đầu rung lên

    - Nó ở trên!!!!

    Một loạt súng ngắn vang lên, nhưng tiếng động mất hút, Khôi và Arturia tháo chạy ra ngoài cửa…

    Géc!!!

    Một con zombie từ trên trần lao xuống, tấn công hai người. Khôi đẩy Arturia về một bên tránh đợt tấn công, và tiện thể nã một viên nát sọ con zombie. Thêm gần chục con từ phía trên lao xuống, chặn mất đường rút lui của họ. Không còn cách nào khác, cả hai buộc lòng phải quay đầu chạy vào sâu trong boong tàu. Khôi cất súng đi, rút kiếm nhật ra chém gục những kẻ nhiễm bệnh trước mặt. Chúng chạy xuống tầng một, chốt cửa cầu thang chặn những con zombie ở trên lại, sau đó, cả hai băng qua hành lang tới một chỗ ban công nhìn ra khu nhà ăn rộng, dưới đó, nhiều tên zombie đứng vật và vật vờ, không để ý đến những vị khách không mời mà tới. Arturia đưa ngón trỏ lên miệng ra hiệu im lặng, Khôi gật đầu rồi tiến lên phía trước.

    Có tiếng đập cửa ầm ầm, cả hai biết rằng chỉ là vấn đề thời gian để lũ zombie quái đản kia vượt qua cánh cửa thép cũ kĩ. Cả hai kéo nhau vào gian bếp hết sức nhẹ nhàng, nhưng chúng lại chạm trán với 1 tay đầu bếp thây ma cầm một con dao bầu to tướng. Hắn cao chừng hai mét, xung quanh người là xích sắt nhưng vẫn đeo tạp dề và đội chiếc mũ đầu bếp che kín cả khuôn mặt chỉ lộ ra hàm răng trắng hếu.

    - Cái lề gì thốn???? – Khôi ngỡ ngàng.

    Con zombie vung dao bổ xuống một phát. Khôi nhảy lùi lại né đòn tấn công của con zombie kì dị. Lũ thây ma ở ngoài thấy động, lao về phía phòng bếp. Arturia nhảy tới đóng chặt hai cánh cửa sắt lại và lấy hai cây xiên thịt bằng kim loại dài chừng hơn một mét chắn cửa lại. Khôi chùi mồ hôi trên trán, tay nắm chặt kiếm nhật, lúc này, cảm giác kiếm đạo quay lại với cậu. Với kĩ năng của mình, cậu đỡ và né được những phát chém điên loạn của tay đầu bếp. Cậu trả đũa bằng những đòn tấn công vào bụng và tay nhưng dường như chẳng ảnh hưởng tới con thây ma lắm. Máu từ con dao và thanh kiếm chạm vào nhau văng lên mặt Khôi, trong lòng nó chỉ có một niềm phấn khích cao độ, y như một cao thủ tìm được đối thủ xứng tầm của mình. Lũ zombie ở ngoài đông dần lên, chúng đập nát hai ô kính tròn và với những cánh tay lở loét vào quơ quào trong không khí cố gắng bắt con mồi. Arturia đẩy ba thùng phuy dầu ăn tới chắn trước cửa, cô thở hổn hển, quay về phía Khôi hét lên:

    - Kết thúc nó đi Khôi.

    Cậu đứng cách con thây ma chừng năm mét, miệng nở một nụ cười khó hiểu rồi đưa kiếm lên trên đỉnh đầu như một samurai. Con zombie lao tới, nó lách về bên phải né cú đâm tay trái chết người. Khôi đạp vào chân nó làm con thây ma té chúi về phía trước, có nó thì xuống tay. Một nhát kiếm sáng loáng bổ xuống đầu con zombie, máu phọt ra xung quanh. Thanh gươm không chặt được hết sọ của con thây ma nhưng cũng gần như hơn nửa đầu nó. Con zombie gục xuống, cậu bước về phía Arturia, nói:

    - Ổn rồi, đi thôi!!!!

    Ánh mắt của Arturia nhướng lên, dường như chúng báo động một chuyện gì đó khủng khiếp. Không kịp nghe Arturia nói gì, cô đã đẩy Khôi qua một bên, né con dao đang bay thẳng về phía hai người. Con dao cắm phập vào cánh cửa sắt, chỉ cách đầu Arturia vài phân. Tên đầu bếp thức dậy, từ từ rút thanh kiếm ra khỏi đầu, máu lại đổ xuống sàn nhà làm loang ra khắp nơi. Nó ném thanh kiếm qua một bên, ré lên một tiếng kì dị rồi lao về phía Arturia. Cô chưa kịp phản ứng gì thì Khôi lao ra đứng giữa cả hai, tay cầm súng lục chĩa thẳng vào đầu con zombie.

    Đoàng đoàng đoàng đoàng đoàng…..lắc cắc- Súng hết đạn.

    Tay đầu bếp xấu số gục xuống, não bị bắn nát bét và đã chết hẳn. Khôi quay lại, khuôn mặt cậu đầy vết máu, cậu nói:

    - Cô ổn chứ?

    Arturia đưa cho Khôi chiếc khăn ăn bên cạnh:

    - Tôi ổn, anh hãy lau vết máu đi.

    - Cảm ơn, cô đi tiếp được chứ?

    - Vâng.

    Chúng nhảy qua xác con zombie mập, lao vào khoang chứa rượu. Tại phòng này, họ chứa những chai rượu từ rẻ tiền nhẹ nhàng như vang Đà Lạt đến những loại lâu năm đắt tiền. Chúng chốt cửa lại, ngồi xuống dựa vào kệ rượu thở hổn hển.

    - Chúng ta sẽ an toàn ở đây một chút- Arturia nói

    - Uh- Nó quay sang lấy chai vang ngay bên vai trái nó- Ồ, Dom. Romanée Conti 1997, loại này ngon nè.

    - Giờ này còn rượu chè hả pa?? Quả là người Việt – Arturia nói, cười hì hì…

    - Không, uống là uống thế nào lúc này được. Giờ chúng ta sẽ làm gì?

    Arturia lấy từ trong túi ra sơ đồ con tàu lấy được ở đài chỉ huy, hiện tại chúng nó đang ở tầng một của con tàu Andromeda, Arturia chỉ cho nó lối thoát dưới đài chỉ huy đã bị chặn. Giờ chúng chỉ có cách đi dần về phía một nhà kho ở gần cuối boong tàu, vốn là để hỗ trợ máy bay lên xuống, nó nối thẳng xuống phòng máy ở tầng dưới bằng một thang máy nhân viên. Nghĩa là bây giờ cả hai phải đi xuống vài tầng và băng qua hàng tá zomie zombie nữa mới thoát. Nhưng hai đứa biết một điều là chui đầu vào con tàu này tìm sự giúp đỡ là sự quyết định ngu ngốc nhất…..nhưng cả hai chỉ im lặng và không trách cứ gì nhau cả.

    Ầm ầm- tiếng đập cửa vang lên dồn dập.

    - Chúng tới rồi, đi thôi.

    Arturia và Khôi ngồi dậy, tra súng đạn đầy đủ, Khôi thì lắp đầy balo trống rỗng của mình bằng rượu mạnh. Arturia nói:

    - Anh định uống thật à?

    - Không

    - Thế thì làm gì?

    - Tí nữa rồi biết.

    Nhà bếp này có hai cửa, một cửa dẫn ra phòng ăn, cửa còn lại dẫn ra hành lang phía trên là đường đi của nhân viên. Hai đứa đi ngõ sau vòng ra mặt ngoài, cách cửa chính chừng mười mấy mét. Chúng quan sát thấy đám zombie đang tìm cách xông vào bên trong nhà ăn. Chúng gào thét, hú hét đủ đường, đập phá, cắn xé, cánh cửa bếp nhưng có vài con zombie quái đản đứng ở ngoài ra dáng chỉ huy những con kia phá cửa. Ánh đèn mập mờ làm những người sống sót không thể quan sát kĩ được những con thây ma kia, nhưng cũng đủ biết rằng chúng không như những kẻ biến hình bình thường. Cả hai lặng lẽ di chuyển tới cửa phòng ăn thì bị lũ zombie phát hiện. Khôi và Arturia lao về cầu thang, cả trăm con zombie rượt đuổi theo bọn chúng. Cả hai lao xuống tầng dưới, Khôi chốt cánh cửa sắt lại trước khi lũ thây ma ập đến.

    - Ta tạm thời an toàn rồi.

    Chưa kịp nghỉ mệt, chúng nhìn xung quanh tầng hai. Đây là khoang dành cho thương gia với rất nhiều tranh ảnh treo trên tưởng, thảm trải đắt tiền ướt nhẹp. Cả tầng được chiếu sáng lờ mờ bởi những cái đèn trên tường nhưng vẫn nhuốm màu đen tối và u ám. Chúng phát hiện rằng cầu thang bên cạnh dẫn xuống dưới đã bị vô số bàn ghế và giường tủ chặn lại nên cả hai đành phải tiến vào sâu trong khoang để tìm đường khác dẫn xuống dưới.

    Ầm ầm

    Cánh cửa sau lưng họ rung lên cùng với những tiếng gào điên loạn. Không còn thời gian, chúng chỉ cắm đầu chạy thẳng bên trong mà cũng không rõ là đang tiến tới chỗ nào. Chúng lao qua nhiều dãy hành lang rồi cuối cùng trốn vô một cái phòng giặt ủi. Ở bên trong, Khôi lật bản đồ ra, chỉ vào chữ Laundry Room nằm bên trái tàu, vì cửa chính đã bít nên chúng có một cách cách để đi xuống dưới là thông qua thang thoát hiểm ở trạm điện áp nằm ở mạng bên trái con tàu phía trước. Không có thời gian suy nghĩ tiếp, cả hai khoác balo lên và đi ra ngoài. Trong hành lang, ánh sáng mặt trời chiếu lăn tăn xuyên qua những cửa sổ tròn, tiếng sóng vỗ vào mạn thuyền cứ đều đều tạo ra một khung cảnh yên bình.

    Grao!!!!!!!!!!

    Một tiếng kêu vọng từ đằng sau, có con gì đó đag tiến tới chúng rất nhanh.

    - Chạy đi!!!!

    Arturia và Khôi chạy thúc mạng trong hành lang vắng lặng, nhưng chạy hoài, chúng vẫn không thể tới đc nơi.

    - Thế này là thế nào???

    - Chúng ta đang bị mất phương hướngng, bình tĩnh…..

    - suỵt!

    - Hả?

    - Có tiếng……

    Cả hai đều có cảm giác đang bị theo dõi, vì thế chúng cố gắng tiếp tục di chuyển đến lúc chúng tìm ra cái phòng điện áp đó thì sẽ thoát ra đc bên ngoài. Chạy một quãng, cả hai dừng lại nghỉ mệt:

    - Tui…tui…mệt…-

    Chưa kịp dứt lời, Khôi đã đưa tay che miệng Arturia, tay còn lại chỉ về phía đầu kia của hành lang. Một con mắt đỏ quạch đang nhìn chằm chằm vào bọn chúng, nhưng vì sao nó không tấn công, Không có thời gian để suy nghĩ, chúng lại cắm đầu đi tiếp. Sau hơn ba chục phút mò mẫm trong cái hành lang tối om đầy rùng rợn này, Khôi vẫn chưa thể xác định được vị trí, tất cả mọi thứ trông thật kì lạ và giống nhau, cánh cửa sắt, cửa sổ tròn, căn phòng, thảm lông….. bây giờ đã có chút hoảng sợ trong lòng hai đứa. Cả hai quyết định ngồi xuống nghỉ, chúng rút súng ra ngồi sát vào vách tường. Từng giọt mồ hôi lăn dài trên trán chúng làm ko khí trở nên ngột ngạt và bức bối….

    Xoảng!!!!

    Một cái cửa chắn bịt lỗ thông khí dưới đất bung ra, một sinh vật gì đó bò lên, cách hai đứa tầm vài mét. Ánh sáng mờ mờ của hành lang không đủ sức giúp cả hai nhận diện ra con vật. Nó phóng tới tấn công….

    - Tránh ra!!!!

    Bóng đen đó chụp lấy cánh tay hai người, quăng một quả lựu đạn khói ra ngoài che mắt tất cả.

    - Im lặng…im lặng – Bóng đen thì thầm nhưng đủ làm cả hai đứa hiểu mà yên tâm hơn.

    Bóng đen dẫn Khôi và Arturia ra khỏi đó, lôi tụi nó tới nơi mà chúng nó nghĩ đó là trạm phát điện. Quả nhiên giống như trong bản đồ đánh dấu, có một cái cầu thang đứng dẫn xuống dưới. Nghe thấy tiếng quát, chúng nhảy xuống bên dưới và đậy nắp lại. Hoàn hồn, Khôi nôn mửa ra góc phòng, nó chưa bao giờ phải chịu đựng một sức ép lớn như thế. Đứng dậy, nó thấy Arturia ngồi phờ phạt trên sàn, đứng cách đó vài mét là một người đàn ông trùm mặt. Khôi bước tới, bắt tay và nói:

    - Cảm ơn vì đã cứu chúng tôi trên đó!

    Định trả lời, người lạ kia đột ngột nhìn lên, rồi ra hiệu im lặng. Hắn vẫy hai đứa tới một chỗ trong phòng có trần là những tấm lưới sắt cứng có thể nhìn thấy tầng trên. Có bước chân bước tới, tiếng chân nặng nề và đầy đe dọa. Hai con zombie bước qua ngay trên đầu hai đứa nó. Nhìn thấy chúng, Arturia bất ngờ đến mức phải đưa tay ôm miệng. Cả hai con zombie ở trên và phần thân thì vẫn giống người, nhưng phần tay thì đã khác….hai cánh tay nó từ cùi chỏ trở xuống ngón tay đã không còn là tay nữa. Nó là hai lưỡi dao sắc lẻm và sáng loáng trong tia nắng mặt trời. Khôi cũng không tin được điều mình đang chứng kiến, hai con zombie mắt đỏ rực lửa và có đôi tay đã biến đổi thành vũ khí. Chúng nhìn xung quanh, rên lên mấy tiếng rợn xương như trao đổi gì đó, rồi cuối cùng chúng bỏ đi.

    Lúc này, người đàn ông mới thở dài nhẹ nhõm, ông ta tháo khăn trùm ra, sau lớp mặt nạ đó là người da màu khoảng tầm trung niên. Ông ta bắt tay với Khôi, nói tiếng việt rõ và chuẩn như 1 người Việt bình thường:

    - Xin chào, tôi là Lê Ryan, người duy nhất sống sót trên con tàu này sau hơn một tuần qua.

    7:30 pm



    Biến dị xuất hiện, một người đàn ông sống trên con tàu chết cứu họ, ánh sáng phía cuối đường hầm….



  4. #14
    Ngày tham gia
    15-03-2012
    Bài viết
    43
    Rep Power
    0

    ANOTHER DAY: Vietnam War- Bullet 10: Scavenger

    Viên đạn thứ 10: Kẻ ăn xác thối

    9:00 PM


    Màn đêm nhuộm đen mặt biển, gió thổi nhè nhè, sóng vỗ chầm chậm vào mạn tàu, mặt trăng to tròn chiếu sáng qua màn mây mỏng tạo ra một màu đỏ rực cả không gian. Chúng đang ở nhà ăn ở tầng hai, Khôi quyết định sẽ nghỉ lại ở đây đêm nay vì thứ nhất, ngoài kia quá nguy hiểm với những con thây ma ẩn mình trong bóng tối, họ không biết có gì ở ngoài đó, thứ hai, cả hai đã quá mệt mỏi và họ cần một giấc ngủ. Ngồi quanh ngọn đèn điện, ăn bánh mì và thịt nguội từ balo của cả hai, Ryan bắt đầu kể về con tàu hai tuần trước:

    - Tôi là Ryan, có cha người Kenya mẹ người Việt, tôi đã ở Việt Nam hơn hai mươi năm.

    - Chuyện gì đã xảy ra?

    Nhả vòng tròn khói thuốc lên không trung vô định, Ryan bắt đầu kể:

    - Tôi đến đây cùng vợ và hai con từ Cần Thơ, ngày hôm đó là một ngày nắng rực rỡ. Trước đó hai hôm, tôi nhận được giấy báo di tản ngay lập tức nhưng tất cả mọi người không biết chuyện gì đang xảy ra nên cuộc di tản diễn ra ì ạch trên con tàu. Hơn nữa, chuyến đi đã trở thành một chuyến du lịch cho tất cả dân nghèo quanh đây, hai người không tưởng tượng nổi đâu, con nít thì vui vẻ chạy loanh quanh, người lớn thì tán dóc chuyện trò. Đến nơi, chúng tôi được cấp chỗ ngủ ở tầng ba, ăn uống rất thoải mái, tivi, máy giặt đầy đủ. Nhưng được vài ngày, khi con tàu đi dần tới đây để đón thêm người thì….một người đã bị nhiễm bệnh nhưng chưa bộc phát. Quân đội trên tàu quyết định cột hắn ta vào giường y tế và nhốt ở dưới cùng. Nhưng có ai ngờ rằng được một ngày, cái con vợ của hắn ta, chẳng biết làm cách nào, mò được đường vào trong buồng giam.

    Qua camera an ninh, quân đội phát hiện và lập tức điều quân tới đó. Khi họ tới nơi, cô ta đang đứng bên cạnh tên chồng, lúc này vẫn còn tỉnh táo. Họ lao vào trong, chĩa súng vào cô ả, và ra lệnh rời khỏi căn phòng ngay. Lúc đó, kẻ nhiễm bệnh la hét bảo cô ả chạy đi nhưng không được. Cuối cùng, hắn ta lên cơn và nổi điên lên, cắn vào tay cô ta. Đội bảo vệ lao tới nhưng không kịp, nọc độc chạy trong ven cô ả làm cô ả phát tiết. Con quỉ cái đấy tàn sát cả đội bảo vệ rồi lao ra ngoài treo lên đường hầm thang máy nhưng may mắn là bị chặn lại và cắt đường đi lên. Chúng tôi bị báo động và bị dồn hết vào phòng. Sau đó, tôi không biết chuyện gì xảy ra và sau nửa ngày, cửa phòng đột ngột bật mở, mọi người bước ra ngoài thì phát hiện đội bảo vệ đã chết hết. Chưa kịp chuẩn bị phòng vệ, hàng chục con zombie từ trên tầng một và tầng bốn tấn công chúng tôi. Tôi may mắn trốn vào phòng điện, phát hiện ra căn hầm bỏ không này và sống sót với số nước và lương thực ít ỏi, chờ người tới cứu đến ngày hôm nay.

    Khôi và Arturia chăm chú lắng nghe câu chuyện, xong, Arturia hỏi:

    - Vậy mấy con zombie tay đao đó là….?

    - Những con đầu tiên, tôi nghĩ là thế.

    - Bây giờ ông nghĩ sao?

    - Chắc tôi sẽ thoát ra cùng với hai người, tôi đã cố gắng thoát ra hai lần nhưng đều thất bại vì lạc đường.

    Sau 1 hồi suy nghĩ, Khôi nói:

    - Ok, để cảm ơn vì sự giúp đỡ chúng tôi sẽ đưa ông ra khỏi đây. Nhưng chẳng có gì chắc chắn hết…..

    Người đàn ông da đen đầu trọc kia nở một nụ cười và nhảy cẫng lên sung sướng. Sau một hồi nói chuyện nữa, cả ba quyết định đi ngủ…..

    25-12-2012
    4:30 AM
    Location: Andromeda-2 ship


    - Khôi, dậy mau!!!!!

    Khôi bật dậy ngay lập tức, nhìn xung quanh lửa cháy đùng đùng.

    - Chuyện gì xảy ra thế này????

    - Tôi không biết???

    - Ryan đâu????

    Khôi lao ra cửa phòng ăn đã bị chặn cứng lại từ bên ngoài, Ryan đang đứng ngoài đó, trong tay là vũ khí và ba lô của họ. Arturia hét:

    - Sao ông lại làm thế, thả chúng tôi ra!!!!

    Hắn cười nhếch mép:

    - C’est la vie, C’est la vie….( Tiếng pháp)- và quay lưng chạy đi vào hành lang tăm tối.

    Arturia ho sặc sụa vì khói, Khôi lao vào một cái tủ để tạp dề và lôi ra 1 cái hộp. Đó là một khẩu súng lúc cậu đã giấu lúc chiều, phòng ngừa có biến.

    - Đoàng, đoàng, đoàng

    Vì khói và màn đêm bao phủ, Ryan đã chạy thoát khỏi tầm bắn của Khôi. Arturia lấy khăn bịt mũi, nói:

    - Hắn ta chặn cửa rồi, làm gì bây giờ?

    Trong lúc đó, Ryan chạy như bay trong hành lang mờ mờ tối. Miệng lầm bầm:

    - Với số thức ăn và vũ khí này, việc vượt qua nhưng con zombie ở tầng dưới là không còn khó khăn nữa….Cố lên…cố lên…chút xíu…nữa thôi.

    Hắn mở cửa cầu thang nhân viên thông xuống dưới thì….

    Grừ….

    Hắn nhìn con zombie tay đao đang đứng ngay cửa, chân hóa đá tại chỗ. Nó nhe bộ răng trắng hếu, con mắt ti hí, đầu vài ba sợi tóc lưa thưa trắng bạc cùng đôi tay bén ngót. Cuối cùng, hắn cười nói:

    - Cuối cùng mày cũng tìm ra tao.

    Xoẹt

    Nhát chém nhanh như cắt, đầu tên Ryan lìa khỏi cổ. Cái xác ngã gục xuống đất, giật giật và cuối cùng bất động. Con zombie cúi xuống xiên ngang người tên đào tẩu rồi ré lên một tiếng đinh tai nhức óc. Sau đó, nó cắm dao vào cái đầu của Ryan, mở cái mồm to như mồm của loài rắn, nuốt chửng cái đầu, xương gãy rôm rốp trước cơ hàm khổng lồ của con quái.

    Vụ đập vỡ cửa sổ đã làm cho lửa bên trong cháy mạnh hơn, khói sặc sụa và giày đặt. Arturia quì xuống đất, tức ngực và chóng mặt. Lúc này, Khôi lôi một thứ trong túi jacket mà nó để dành hai, ba ngày nay….

    - Khôi, anh định làm gì vây?

    Không đợi câu trả lời, Khôi thực hiện luôn:

    - Fire in the hole!!!!!!

    Arturia lăn nhanh vào phía sau cái tủ lạnh bự chảng khi hai trái Grenade rơi xuống ngay trước cánh cửa sắt khổng lồ.

    Bíp…bíp..bíp

    Ầm!!!!!

    Cánh cửa nổ tung, thổi bay đống đồ đạt chặn bên ngoài. Khôi lao ra khỏi nhà ăn, nhưng cậu quay lại.

    “ Arturia”

    Khôi cuống cuồng chạy vào bên trong, thấy cô đang nằm trên sàn, có dấu hiệu bị ngạt thở bởi khói. Nó bế cô bé dậy và chạy ra khỏi phòng ăn trước khi 1 quả cầu lửa bùng cháy mạnh mẽ, liếm những cánh tay hỏa thần của nó ra không trung. Khôi đứng dậy sau cú té ngã, hành lang cũng bắt đầu ngập khói, nó phải di chuyển nhanh vì chúng chưa an toàn. Arturia vẫn ngất trên lưng nó. Tiếng nổ và tiếng súng sẽ còn dụ những con thây ma khác tới đây. Chưa kịp vui mừng vì thoát khỏi biển lửa, Khôi đột ngột dừng lại, nhìn về hành lang phía trước. Con zombie tay đao đang đứng trước mặt nó, ngay chỗ xác của tên Ryan. Nó đã hoàn thành bữa ăn và sẵn sàng để kết liễu con mồi tiếp theo. Khôi chộp ngay thanh kiếm nhật nằm trên sàn nằm chung với hai cái ba lô, thủ thế. Arturia từ từ tỉnh dậy, nó nói:

    - Ôm tôi chặt vào.

    Một cú nhảy nhanh như gió, con mồi và thợ săn lao vào nhau…..

    Xoẹt

    Con quái vật quị xuống khi bị trúng một nhát ngay vai phải. Còn Khôi, nó cũng quị xuống, nhưng sau đó ngay lập tức đứng dậy cắm đầu chạy tiếp, không để ý đối phương ra sao. Sau lưng, Arturia ôm chặt nó. Lao xuống ba, bốn cầu thang, nó chém bay đầu hai con zombie chặn đường. Nó nhảy ra hành lang tầng cuối cùng, quá mệt mỏi, nó ngã gục xuống đất. Nó quay lại dùng chân đóng cánh cửa sắt lại trước khi những con thây ma khác tìm ra chúng. Arturia ôm đầu ngồi dậy, cô dựng Khôi dựa vào tường…..và nhận ra một vệt máu chảy dài trên vai phải………

    6:00 AM


    Một vết chém bởi con Tay Đao, nhiễm bệnh, án tử hình ở thế giới này…………



  5. #15
    Ngày tham gia
    15-03-2012
    Bài viết
    43
    Rep Power
    0

    Red face ANOTHER DAY: Vietnam War- Bullet 11: Andromeda’s death

    Viên đạn thứ 11: Cái chết của Andromeda

    6:00 AM

    Không xong rồi.

    Vết cắt khá sâu, tuy không chảy máu nhiều nhưng có dấu hiệu nhiễm khuẩn rất nhanh, vùng da xung quanh dần tím tái lại. Arturia hoảng hốt:

    - Không, không, chuyện này không thể xảy ra được!!!!

    Mắt của Arturia rưng rưng khóc, lệ trào ra trong khóe mắt, cô nhìn thấy hình bóng của người thanh niên năm xưa, người rất quan trọng với cô……. Bỗng nhiên, cánh ta của Khôi đặt lên vai của Arturia giúp cô quay trở lại hiện thực. Khôi ngồi dựa vào mạn thuyền và Arturia ôm chầm lấy cậu, cô ấy khóc…..những giọt sương long lanh từ khóe mắt cứ chực trào ra ngoài.

    - Này…..Hai nhóc!!!

    Cả hai lập tức buông nhau ra, nhìn xung quanh, chĩa súng vào nơi phát ra tiếng nói.

    - Tới gần đây cứu tao ra cái!!!!

    Giọng nói rõ ràng và mạch lạc, chắn chắn là của người bình thường. Qua ánh sáng mặt trời nhè nhẹ chiếu qua ô cửa sổ tròn, cô thấy một buồng giam và có một cánh tay bỏ ra ngoài cái lỗ vuông thông hơi. Arturia không thể nhìn thấy mặt kẻ bên trong, hắn nói với giọng uể oải:

    - Oài, vậy là bị cắn rồi à???

    - Ông là ai?

    - Đừng gọi ta là ông? Nghe già bỏ mẹ!!!! Mà bây giờ bị như thế, khó cứu đây!!!

    - Anh muốn gì?

    - Tới đây mở cửa dùm cái!!!! Tôi sẽ giúp

    - Sao tui có thể tin ông được?

    Hắn ta giơ một cái thẻ cảnh sát ra và quăng cho Arturia, họ và tên Nguyễn Hoàng Phúc, quê Mỹ Tho, trung tá:

    - Tôi có thể cứu thằng kia, có thuốc giải đấy….

    - Anh nói gì cơ?

    - Thì thuốc giải đó….- hắn ta nhếch mép cười.

    Arturia tiến tới, thận trọng mở cửa, cánh cửa phòng giam kêu cót két khi được giải phóng, một người thanh niên bước ra, cao khoảng mét tám, râu ria lởm chởm nhưng tóc được chải gọn qua một bên. Hắn ta lấy tay che mắt khi bước ra ánh sáng, tay kia phủi phủi quần áo làm bụi bay mịt mùng. Arturia từ từ hạ súng xuống, hắn bỗng dưng giơ tay phải ra làm cô phải thủ thế:

    - Chào, tôi là Phúc!!!

    Arturia đưa tay ra bắt lại:

    - Chào, tôi là Arturia và kia là Khôi.

    Hắn bước tới xem xét vết thương trên tay Khôi. Khôi hỏi:

    - Sao anh lại ở đây?

    - Anh là một người lính bảo vệ-Hắn xé miếng vải áo và bó vào vết đứt- bị những người sống sót nhốt vào đây mấy ngày rồi.

    - Sao anh lại bị nhốt?

    - Cô em biết đấy, dân thường, khi rơi vào hỗn loạn, tuyệt vọng, họ đánh đập những người lính đang cố gắng bảo vệ họ, tìm cách thoát khỏi khu cô lập để chạy thoát. Tình hình nghe im ắng thế này, chắc là họ đã đi hết, hoặc chết hết. Nhưng nghe vài tiếng súng nổ ở trên, anh nghĩ họ không thoát hết đâu nhỉ?

    - Anh biết gì về Emberland?

    - Emberland à…. là cái công ty quân sự đã cung cấp con tàu này nhằm di tản những người sống sót mà….

    - Rồi chuyện gì xảy ra?

    Phúc bắt đầu kể tường tận đến lúc con zombie biến dị thoát ra…- Tầng một và tầng cuối bị chia cắt, phần lớn bảo vệ ở trên còn người dân thì ở dưới. Anh được giao nhiệm vụ trông coi họ, khoảng tám trăm người. Trong cơn bấn loạn, nhiều người đã tìm cách nổi loạn và chống lại đội bảo vệ. Mọi việc bắt đầu xấu đi khi một đồng đội của anh đã bị cướp cò và bắn trúng một người tị nạn. Sự việc xảy ra trở thành giọt nước tràn li, họ đánh đập, tước vũ khí những lính bảo vệ, cướp súng và chìa khóa. Anh sống sót nên họ nhốt vào đây, quẳng ít đồ ăn rồi cuối cùng tất cả bọn họ đều lên tầng trên và biến mất.

    - Còn anh nói về cách chữa?

    - Ngoài ra, anh còn được lệnh bảo vệ một chuyên gia Emberland trên chuyến tàu này, nghe nói họ có cung cấp vài lọ thuốc chữa trị để tim vào tên bị nhiễm lúc mới bị chuyển xuống tàu. Anh nghĩ là còn dùng được.

    - Anh có biết là Emberland gây ra chuyện này không?

    - Là sao?

    Khôi kể sơ lược qua cuộc hành trình của mình còn Arturia thì nói là đi cùng Khôi, chẳng cả hai đều không muốn lộ bí mật về điệp viên của cô .

    - Anh thấy họ có thuốc nhằm chữa căn bệnh, nhưng không biết có hiệu quả không. Để tôi dẫn hai người đi….

    Phúc đỡ Khôi dậy, nó choáng váng, tay trái quàng qua vai Phúc, tay phải thả lỏng, máu rơi thành từng vệt dài trên đất. Sau đó, cả hai đứa cùng đi theo Phúc tới nơi chứa thuốc. Khôi đã tỉnh táo và bình thường trở lại dù vết thương bị tấy lên và chảy máu không thôi. Sau khi đi lòng vòng qua các nhà kho. Cuối cùng, họ bước tới một căn phòng có dấu thập màu đỏ. Bước vào trong, căn phòng cực kì bừa bộn, thuốc men, aspirin, thuốc kháng sinh các loại đổ đầy sàn. Bước qua căn phòng khoảng mười mét vuông đó, họ thấy một cánh cửa có bảng điện tử hiện đại. Bảng số không có dấu hiệu gì là có tín hiệu hoạt động, nhưng qua mấy cái đập ầm ầm, nó nháy đèn và Phúc nhập vào một dãy số. Cánh cửa kêu ọt ẹt bật mở, một luồng khí lạnh tràn ra. Bên trong là một căn phòng nhỏ xíu và một dãy kệ sắp một loạt các chai thuốc có tên: XT18-Cure. Sau khi lấy ống tiêm và hút đầy thứ thuốc màu xanh đó, Khôi ngần ngừ không đưa tay lên cho Phúc:

    - Anh chắc chắn chứ!!!

    - Tao thề!

    Arturia nói:

    - Em cũng không tin, anh hãy chứng minh đi.

    - Làm sao tieeTaoE?

    Grừ

    Tại cửa phòng, một con zombie mặc đồ lính đang đứng đó. Phúc nhếch mép cười, chụp ngay thanh kiếm sau vai Khôi và tiến tới chém phăng cái chân của con zombie. Sau đó, Phúc đè chân lên đầu con zombie còn giãy đành đạch và tiêm thuốc vào người nó. Nhưng chỉ vài giây sau, điều kì lạ đã xảy ra. Con zombie bớt điên cuồng, những vết lở loét trên người nó ngưng chảy máu và có dấu hiệu lành dần, hai dòng lệ đen trên mắt cũng ngừng chảy và đôi mắt từ từ nhắm lại như đang ngủ. Arturia hỏi:

    - Liệu nó có sống không?

    - Không, tên này bị nhiễm bệnh quá lâu rồi, cơ quan nội tạng cũng bị chấn thương quá nặng- Quay qua nhìn Khôi- nhưng thằng em này thì mới bị, chỉ cần tiêm vào là ổn.

    Sau khi tiêm xong thuốc, Khôi cảm thấy dịu đi cơn nóng trong người, vết thương cũng hết nhức, da dần dần hồng hào trở lại. Sau khi pack đồ lại, chúng kiểm tra lại đồ đạc và nhận ra rằng cả hai chỉ còn một khẩu súng lục duy nhất và hai con dao, một thanh kiếm, đạn cũng chỉ còn một băng. Chúng cần gấp vũ khí mới để thoát khỏi nơi đây. Khôi hỏi:

    - Anh có biết nơi để vũ khí không?

    - Đi theo tôi nào!!!

    Vừa bước ra hành lang, ba đứa đã phải cắm đầu chạy khi hàng chục kẻ nhiễm bệnh phá tung cánh cửa tại cầu thang. Sau khi qua vài ngã rẽ, cả ba chạy về phía cánh cửa có khi chữ:” Vũ khí quân dụng- Vô phận sự cấm vào”. Trước cửa có rất nhiều vết máu và lỗ đạn. Trước cửa có hai cái xác lính và ba cái xác dân thường nằm ngay bên ngoài. Cánh cửa khép hờ của phòng giam mang cho chúng cảm giác không lành một chút nào. Quả nhiên chúng nghĩ, bước vào trong, chúng chỉ thấy những kệ giá trống trơn, những thùng đạn trống rống và những thùng lựu đạn chỉ còn lại lớp giấy bọc.

    - Chết tiệt, những người tị nạn đã lấy hết mọi thứ rồi!!!!

    - Chúng đang tới, chúng ta làm gì đây???- Arturia nói khi nghe tiếng gào đến gần

    Phúc lao tới chỗ một cái kệ, xô đổ nó ra sàn và tìm ra một cái tay vặn bí mật ẩn sau bức tường. Chỉ với một cái giật mạnh, một cánh cửa sập đc nâng lên, bên trong, tầm chục khẩu súng trường với hàng chục băng đạn. Ngoài ra còn có các loại bán tự động và súng lục khác nhau, thậm chí có cả khẩu Anaconda đời cũ. Họ nhanh chóng trang bị vũ khí cho mình. Khôi cầm khẩu Ares Strike của quân đội Mĩ và một khẩu súng lục bắn liên thanh. Arturia đeo ngay khẩu Xm2010 mà theo anh Phúc bảo rằng đó là một kiểu súng shotgun mới của Mỹ do Emberland chế tạo. Ngoài ra cô đeo bên hông một khẩu HK-UMP bán tự động của Đức và hai khẩu Anaconda. Phúc thì chọn một khẩu LR-300-SR2 và hai khẩu Uzi cải tiến đeo ngay thắt lưng. Phúc hói:

    - Mấy đứa sống đến lúc này chắc cũng dùng súng được ha?

    Cả hai nhìn nhau rồi nhìn lại anh Phúc, hiểu ý, anh ta nói:

    - Không biết dùng mấy loại này à? Cũng khá đơn giản, nạp băng đạn, kéo chốt an toàn và lên nòng, cuối cùng bóp cò. Còn khẩu shotgun thì chỉ cần kéo cần gạt dưới nòng là lên đạn được rồi.

    Sau khi đã xem xét kĩ cách dùng, tất cả đã sẵn sàng….

    Gào

    Từ phía xa, một con thây ma cà nhắc chạy tới. Phúc chỉ:

    - Bắn thử nó cho quen cảm giác đi Khôi.

    Khôi nhấc khẩu Ares lên, bấm chốt an toàn và lên đạn, bóp cò

    Đoàng

    Viên đạn bay thẳng sang bên trái con zombie, để lại một lỗ hổng trên bức tường sắt. Phúc la lên:

    - Đặt báng súng lên vai, nhắm kĩ, từ từ siết cò!!!!

    Đoàng đoàng đoàng…

    Ba phát súng lệch hướng, đạn bay loạn cả lên. Khôi hét lên:

    - Em bắn không được anh ơi!!!!!

    - Nhắm kĩ vào, cố không run tay, bắn lại đi, chừng nào trúng thì thôi.

    Khôi quì xuống, nhắm vào cái ống ngắm của súng, để hồng tâm ngay đầu con thây ma đang loạng choạng bước tới.

    Đoàng

    Một phát headshot ngay đầu con zombie, nó ngã gục xuống. Nghe tiếng súng, hai ba con xuất hiện phía đầu bên kia của hành lang.

    - Arturia, em cầm khẩu shotgun, cận chiến rất tốt, có thể hạ nhiều mục tiêu ở cự li…..

    Chưa kịp nói hết, Arturia đã lao về phía ba con thây ma, nhắm khẩu súng ngay ngực chúng và nã đạn. Nòng súng giật lên làm hàng trăm viên bi sắt bé xíu nổ tung trong không khí, thổi bay đầu của cả ba con quái vật Arturia quay lại cười mỉm:

    - Anh nói gì cơ???

    - À…à..không có gì

    - Thôi đừng chém gió nữa, đi thôi- Khôi chỉ về phía trước.

    Cả ba chạy chầm chậm trên hành lang vắng với nỗi lo sợ rằng những con thây ma có thể lao ra từ bất kì ngõ ngách nào. Khôi hỏi:

    - Anh biết cái thang máy dẫn lên boong tàu trên cùng không?

    - Khỏi, chúng ta sẽ đi khỏi đây bằng cách khác.

    Họ chạy dần về phía đuôi tàu, hạ gục những con zombie tiến tới gần. Cả đám chạy xuống cầu thang, xuống thêm một hai tầng nữa rồi chạy đến cuối tàu. Một cánh cửa sắt to tướng như nhà kho hiện ra trước mắt họ sau làn khói hơi nước của những đầu máy hoạt động âm ỉ. Nhưng anh lính lại bảo tụi nó thủ trước cánh cửa sắt còn mình thì chạy qua một hướng khác. Phúc hét lên:

    - Yểm trợ anh!!!!! – và anh ta lao qua một cánh cửa hơi nước mịt mùng. cách nhà kho đó tầm hai mươi mét, có thể là nơi chứa động cơ chính của con tàu.

    Khôi và Arturia quì một gối trong góc tường, đạn liên tục bay ra từ nòng súng, những cái xác gục xuống trước khi kịp tiếp cận gần họ. Sau tầm vài phút, anh Phúc rời khỏi căn phòng động cơ, chạy về phía hai đứa kia. Một con zombie nhảy xuống từ trên cao, chụp chân anh Phúc. Khôi quay súng như chớp và tặng con thây ma một viên đạn vào đầu. Bị bóp trẹo chân, anh Phúc cà nhắc đứng dậy chạy tới chỗ hai đứa. Sau khi nhập mật mã, cánh cửa sắt từ từ kéo lên. Đằng sau, Khôi và Arturia liên tục nã bay đầu các con quái vật dám tấn công bọn chúng. Chui vào bên trong căn phòng, Khôi nhảy lên đóng cánh cửa sắt lại trước khi hàng trăm con zombie xông tới đập phá cánh cửa. Phúc kê tay bật đèn lên, một ánh sáng vàng vàng dìu dịu tỏa. Cái kho khoảng chừng một vuông và có chứa ba cái ca nô tuần tiểu loại mới nhất.

    - Đây là phương tiện để cho chúng ta thoát ra khỏi đây.

    Ầm ầm- Cánh cửa sắt bẹp đi trước sức nặng của lũ quái vật.

    - Anh đã làm gì ở trong căn phòng đó thế ? – Arturia hỏi?

    - Nhanh lên, không có thời gian giải thích đâu- Phúc đẩy một cái gạt bên phía bên phải anh, cánh cửa sắt đối diện với mũi cano từ từ bật mở ra phía ngoài tạo thành một tấm trượt để đẩy cano lướt xuống nước từ độ cao khoảng ba mét.

    Ánh sáng từ ngoài ùa vào, gió biển thổi nhè nhẹ mang lại một vị muối mặn chát trên đầu lưỡi của mỗi người. Cả ba người cùng hò nhau hạ thủy chiếc cano và nổ máy trước khi lũ zombie kịp xông vào căn phòng kho. Sau đó, anh ta vội vã nhảy lên cano vừa kịp lúc lũ zombie xông vào. Lũ zombie chìm trong nước, nghĩa là chúng không bơi được, những con bị xô lấn rơi xuống nước đều chìm nghỉm, những con trên tàu đứng gầm gừ, nhìn theo con mồi đang đi mất. Phúc ra hiệu dừng tàu, móc trong túi một điếu thuốc Vinataba con queo, châm lửa và hút.

    Ầm

    Một tiếng nổ kinh thiêng động địa, kéo theo hàng loạt tiếng nổ nhỏ hơn. Con tàu suýt lật vì những đợt sóng xung kích dội ra. Cả ba nhắm mắt lại, ngồi thụp xuống dưới, che chắn mắt trước ánh sáng chói lòa từ vụ nổ. Trong một khoảnh khắc im lặng, những ánh lửa phát ra xung quanh con tàu dường như bị hút vào bên trong trong một không gian vô tận và…

    Ầm

    Con tàu Andromeda gãy làm đôi sau tiếng nổ cùng một cột khói khổng lồ bốc cao lên trời. Phúc nói:

    - Con tàu này chạy bằng động cơ hidro mới nhất, nãy anh đã đặt một trái C4 trong đó….để tiêu diệt hết mầm mống thảm họa luôn.

    Hai đứa còn lại không biết nói gì hơn, chỉ biết đứng im trên chiếc cano cứu sinh, nhìn cảnh tượng hãi hùng. Sau khi gãy làm đôi, tàu từ từ chìm xuống nhưng vì nằm ở vùng nước nông nên không chìm hết được, lửa bốc cháy và con tàu phát ra tiếng rắc rắc khi đang bị phá hủy. Nghe thoang thoảng trong gió, xen lẫn giữa tiếng nổ, tiếng gió và tiếng sóng biển là tiếng thét của một loài động vật nào đó. Không, tiếng thét của một loài ác quỷ khát máu lạnh lùng.

    10:00 AM



    Con tàu Andromeda vùi mình dưới lòng biển, một người lính nhập hội với hai người sống sót, chuyện gì đã xảy ra với những người tị nạn?



  6. #16
    Ngày tham gia
    15-03-2012
    Bài viết
    43
    Rep Power
    0

    Exclamation ANOTHER DAY: Vietnam War- Bullet 12: Abduction

    Viên đạn thứ 12: Bắt cóc

    10:00 AM


    Sau khi vào bờ, Phúc đi được vài bước thì ngã lăn quay ra đất, Khôi và Arturia phải khiên anh ta vào trong bóng râm để nghỉ ngơi. Sau một lúc, Phúc tỉnh dậy, trước mặt là một cái bánh mì và một bình nước trước mặt thì lao tới ăn như sắp chết đói. Cả hai đứa kia cũng phải lôi ít đồ khô ra lót dạ vì chúng cần năng lượng để đi tiếp. Ăn xong, Khôi nói:

    - Mọi người chắc vẫn còn đủ sức đúng không, em nghĩ chúng ta nên đi vào trong quốc lộ. Hôm qua, em thấy có một khu vực dân cư nông thôn cách đây vài cây số. Chúng ta cũng hết sạch lương thực rồi, còn phải tìm thêm vũ khí nữa.

    - Ừ, đồng ý.

    Sau đó, cả đám quyết định là sẽ tìm chỗ nghỉ ngơi và chuẩn bị lại vũ khí, lương thực để tiếp tục cuộc hành trình tiến ra phía bắc. Sau khi đã lôi cái xuồng máy lên trên bờ và che giấu, chúng nhảy lên xe máy và tiến vào đường quốc lộ . Khôi dẫn đường tới vực dân cư nằm ven đường bị bỏ hoang như một thị trấn chết, cả ba chia nhau ra đi tìm thức ăn, nước uống và những vật dụng cần thiết. Anh Phúc bảo:

    - Có chuyện gì cứ la lên liền nhen, hoặc nổ súng để báo động, và cố gắng đừng rời xa đường cái quá nhé.

    Một lúc sau, chúng cũng không tìm ra gì nhiều ngoại trừ nước sạch và ít vật dụng như dao, liềm, chẳng có đồ ăn gì cả…. Cuối cùng, cả hai quyết định tiến vào một căn nhà có bảng ” Công an Phường…P.A”. Khôi nói:

    - Chúng ta nên vô đó kiểm tra, có khi lại có người trong đó.

    Khôi cùng hai đứa kia tiến vào bên trong trụ sở công an, chiếc cửa khép hờ rên lên khi được mở ra. Chẳng có ai bên trong, bàn ghế giấy tờ vất lung tung trên mặt đất. Chúng đi lên tầng hai của tòa nhà và tìm thấy căn phòng có bảng chủ tịch xã. Căn phòng tối om được phòng thủ kín mít và bên trong có khóa bằng dây xích. Khi chúng phá cửa, một mùi tử khí nồng nặc bốc lên làm cả ba như muốn nôn mửa. Bên trong, một cái xác người đàn ông đã tự treo cổ đang trong quá trình phân hủy. Bên cạnh đó có xác của hai công an đã tự sát bằng súng lục. Khôi tiến vào bên trong, lấy áo khoác bịt mũi lại còn tay kia cầm khẩu súng lục tiến tới. Nó mở hộc bàn của chủ tịch xã ra, bên trong không có gì ngoài vài tài liệu, công văn, bút viết các loại nhưng mà thứ mà quí giá nhất với nó lúc này đó là một cái radio cầm tay đời cũ. Từ khi rời khỏi Đà Lạt, đây là lần đầu tiên Khôi có cơ hội tìm hiểu kĩ tình hình trên cả nước, à không cả thế giới.

    Sau đó, cả ba vội vã đi ra ngoài, hít thở không khí trong lành mặc dù nó cũng không thể che dấu được mùi của chết chóc và máu tanh trong không trung. Anh Phúc tìm thấy được cái lều to khoảng năm mét vuông và họ quyết định sẽ nghỉ lại ở bên trong trên bãi biển bên cạnh những chiếc xe máy và chiếc cano. Việc đầu tiên họ làm khi đã dọn hết đồ vào trong trại chính là thử chiếc radio cầm tay kia. Đầu tiên, họ không thể bắt được sóng của bất cứ đài nào, chỉ có âm thanh nhiễu và tiếng rè rè trả lời ba đứa. Cuối cùng, giọng nam trầm vang lên:” Chúng ta cần phải chung tay đối diện với thảm họa này, người dân cần phải đứng lên hành động chống lại dịch bệnh này.Hiện nay số người nhiễm bệnh đã lan rộng ra cả nước, đe dọa sự an nguy cho những người sống sót……Xẹt…xẹt….”- tiếng rè kéo dài gây mất tiếng nói.

    “ Hiện nay, chúng tôi đang lãnh đạo một cộng đồng gồm hơn năm người dân đang trú tại địa điểm cách xa cảng Cam Ranh một trăm cây số về hướng Nam, tất cả những người tị nạn bị bỏ lại đằng sau đều có thể đến chỗ chúng tôi, chúng tôi có thể cung cấp thức ăn, nước uống và nơi ở an toàn cho các bạn. Hãy nhớ……”.- Giọng nói đến đây thì bị nhiễu sóng và biến mất.

    Sau khi nghe xong lời thông báo trên, cả ba ngồi nhìn nhau và suy nghĩ cho kế hoạch tiếp theo.

    - Họ cách chúng ta tầm vài chục cây số nữa thôi, chúng ta có thể đến với họ cầu cứu vào ngày mai- Arturia nói.

    - Tui không biết liệu họ có đáng tin cậy không, hay lại là Emberland.

    - Thôi, đừng suy nghĩ nhiều nữa, tổ mệt óc, tao vote đi ăn rồi ngủ cho khỏe. Dù gì chúng ta cũng sẽ đi về phía Bắc nên suy nghĩ chi cho nhiều.- Anh Phúc nói.

    Đã năm giờ chiều, không gian lặng thinh với tiếng sóng vỗ rì rào, tiếng gió thổi và tiếng nổ lép bép trong lò than củi đỏ hồng. Ba con cá mới câu được mang ra nướng cùng với bánh mì và thịt hộp. Ngoài ra, chúng còn tìm ra thùng Coca cola mới toanh cùng với bia để giúp bữa ăn thêm phần hấp dẫn. Cuối ngày, mặt trời lặn dần ở phương tây xa xôi, hắt những tia nắng đỏ rực lên những đám mây lơ đãng trôi qua khung trời chạng vạng. Những ánh sao đêm từ từ hiện ra trên bầu trời như hàng triệu con đom đóm cũng phát sang trên một khoảng không gian vô định. Bóng tối bắt đầu che phủ lên tất cả mọi cảnh vật xung quanh, những rặng cây tối lại và in bóng trên nền trời. Con đường chạy xuyên qua những cồn cát dường như bị nuốt dần vào bóng tối, che phủ những nét hoang tàn và đổ nát của ban ngày.

    Lúc này, người sống sót mới bình tâm mà suy nghĩ rõ ràng về kế hoạch tương lai và những việc chúng đã làm trước kia. Mới chỉ hơn một tuần sau khi Việt Nam bị dịch bệnh tấn công nhưng giờ đây chúng thấy những thứ trước kia sao như quá xa vời. Những ngày cắm net bất tận, những buổi trà sữa chém gió với đồng bọn, những lần đánh võng trên nhưng con đường thành phố đông đúc, tất cả chỉ như những trang giấy cũ nát nằm sâu trong kí ức của Khôi. Khi dịch bệnh xảy ra, những kiến thức đại học và trung học đã biến mất mà thay vào đó là những sinh viên chuẩn bị vào giảng đường phải cầm súng đương đầu với những con quái vật ăn thịt chết người. Khôi nghĩ rằng còn xa xa lắm mới đến cái ngày mà thế giới trở lại như xưa.

    Sau khi bữa tối kết thúc, Khôi ngồi canh ca đầu tiên của một đêm dài, Phúc và Arturia ngủ bên trong, Khôi có thể nghe được tiếng thở mệt nhọc, bất ổn của họ. Khôi nhìn vào trong, thấy Arturia đang nằm trong đó, khuôn mặt trắng hồng của cô nhuốm màu mệt mỏi và bụi đất của đường, và cậu thấy thật vững tâm khi thấy cô ấy ngủ ngon đến thế. Đột nhiên, trong ngực cậu nhói lên một cái từ sâu trong tim, cậu vẫn nhìn vào trong xuyên qua bức rèm cửa thưa của căn lều du lịch. Vài giây nghỉ với vẩn, cậu tự mắng :” Không được, không được, mình chỉ giúp cô ấy chứ không có gì hết….” Cậu cầm cây kiếm nhật đứng dậy, đi từ từ về phía mép nước, ngắm mặt trăng mọc in bóng lên mặt nước làm cho ta có cảm giác như ai đó đã làm rơi rất nhiều đá quí lấp lánh trên mặt biển. Nhìn cảnh này, cậu nhớ đến thành phố thân yêu của mình, Nha Trang, quê nhà của cậu. Cậu hiện tại không biết chuyện gì đã xảy ra với thành phố của mình và cũng có niềm hi vọng rằng hải quân vẫn còn cố gắng trấn giữ nơi đó. Cậu quay lại bên đống lửa, nhìn xung quanh xem có bất cứ mối đe dọa nào không? Rồi cậu vung thanh gươm lên quá đầu, chém mạnh về phía trước như hồi tập kiếm đạo những năm cấp ba….

    - Này!!!

    Cậu quay lại, một người đội mặt nạ phòng độc, mặc quân phục đứng đó. Hắn ta mau chóng vung tay gạt phăng thanh gươm và đâm kim tiêm vào bắp đùi Khôi. Nó đạp tên khốn đó ra, nhảy tới đấm tới tấp. Từ sau lưng căn lều, hai ba tên khác nhảy ra từ bóng tối, đè nó xuống đất. Nó cảm thấy cực kỳ khó chịu, sau đó là buồn ngủ, và cuối cùng…. Nó gục hẳn.

    26-12-2012
    3:15 PM
    Location: Truong Son camp

    Đầu óc choáng váng, Arturia tỉnh lại, một cơn nhói đau trong đầu làm cô say xẩm mặt mày. Cô nằm trên cái giường bệnh với quần áo bệnh nhân và những vết thương của cô đã được băng bó. Cô ngồi dậy, nhận ra rằng mình đã được đưa vào một nơi trông như trạm quân y với những chiếc giường xung quanh và có một số bệnh nhân đang nằm trên đó. Cô đủ tỉnh táo để thấy được họ hầu hết đề đã bị cưa đứt một số chi của cơ thể và băng bó khắp người. Nhưng khi Arturia đi ngang qua, họ không nói gì, chỉ có những tiếng ngáy nhè nhẹ cùng với những ánh mắt kì lạ xen lẫn mệt mỏi nhìn cô. Arturia tiến tới chiếc bàn đặt cạnh cửa ra vào, trên đó đã để sẵn một bình nước và vài cái cốc. Cô rót nước vào trong cái ly và sau đó tận hưởng cảm giác buốt lạnh đánh tan cái nóng như thiêu đốt trong cổ họng mình. Khi quay sang, cô lập tức thấy ba người lính xuất hiện trước mặt mình, họ nói:

    - Cô đã tỉnh rồi. Hay đi theo chúng tôi đến gặp thiếu úy.- Sau đó, hai người nhìn nhau rồi bàn luận xem cách nói tiếng anh câu trên thế nào? Nhưng Arturia ra hiệu gật đầu hiểu.

    Họ đi kèm sát cô ở giữa với hai người hai bên và một người đằng sau. Cô thấy mặc dù họ được tranh bị M16A2 và đội mũ sắt nhưng bên dưới lớp áo xanh rằn ri thì họ vẫn mặc thường phục, thậm chí nét mặt và ánh mắt họ còn cho cô thấy đây chỉ là những người dân bình thường khoảng trung niên. Họ dẫn cô đi qua những mái lều khác, cái nào cũng rất nhỏ, chen chúc, con nít đông đúc, mặt đứa nào cũng tái mét, còn những người phụ nữ thì tất cả họ đều son phấn đậm với môi son đỏ và phấn bôi trắng cả khuôn mặt. Arturia nghĩ rằng họ muốn nhớ với thời gian trước kia nên họ tìm cách lấy những thứ trang điểm ra để quên đi cuộc sống hiện nay. Họ đi khoảng vài trăm mét qua dãy nhà sinh hoạt là tới một cái lều to hơn hẳn những cái khác, đó là lều của thiếu úy, Arturia bước vào trong, cô ngửi thấy mùi mốc và mùi mồ hôi người quyện với mùi bùn đất. Trên cái bàn giữa phòng, một người đàn ông trung niên đang ngồi chép giấy tờ:

    - Cô tên gì?- Ông ta nói bằng tiếng Anh không rõ ràng, mắt thậm chí không thèm nhìn lên.

    - Tôi có thể nói tiếng Việt, tôi là Arturia.

    - Cô đang học tập và sinh sống ở đâu?

    - Tôi đang học ngành du lịch ở Nha Trang và làm thêm ở Khách sạn Sheraton.

    - Cô đến từ nước nào?

    - Nước Anh.

    Lúc này ông ta mởi ngẩn mặt lên:

    - Chào mừng cô tới trại Trường Sơn, tôi tên là Sơn, thiếu úy Sơn. Hãy đi theo tôi, chúng ta sẽ nói chuyện.

    Arturia vội vã đi theo thiếu úy. Ông ta chừng hơn tứ tuần với mái tóc hoa râm, mắt nghiêm nghị và khuôn mặt cau có, cao khoảng mét sáu và mặc một bộ đồ xanh lính cũ. Ông ta nói:

    - Trại của chúng tôi được lập ra ngay sau khi dịch bệnh bùng phát, trại nằm trên một núi đá thuộc tỉnh Khánh Hòa mà trước đây vốn là một trạm thủy tượng. Chúng tôi hiện nay có hơn năm trăm người…

    Arturia nhận thấy rằng đây là một khu vực khá rộng, nằm biệt lập so với thế giới bên ngoài được đặt trên một nơi phẳng và được vây quanh bởi các tảng đá lớn. Trại có nơi tắm rửa, giặt giũ và nấu ăn nhờ nguồn nước ngầm bơm lên và con suối nhỏ chảy từ khe đá. So với các lều của người tị nạn thì lều của thiếu úy to và đầy đủ nhất, các lều thường thì chỉ đủ cho hai người nằm còn lều của gia đình thì khá hơn một tí nhưng vẫn khá chật chội và bừa bãi. Cuối cùng, vì sốt ruột, cô hỏi:

    - Thế hai người đi cùng cháu đâu ạ?

    - Một tên cao ráo thì đã tỉnh lại và đang làm việc bên trại nam còn tên còn lại, tên bị đứt vai đấy, đang bị giam giữ vì hắn có thể đã nhiễm bệnh, chắc tôi định xử nó- ông ta nói một cách bình thản

    - Ngài nói gì cơ, anh ấy bị giam rồi à?

    - Đúng, tôi phải đảm bảo sự an toàn cho trại của tôi chứ. Cô đi theo tôi.

    Ông ta dẫn Arturia đi vòng qua các trại và đi khoảng năm chục mét, qua bên kia núi thì có một nơi khác dùng để giam phạm nhân. Arturia thấy vách núi ngay bên dưới đó toàn là xác của những người bị nhiểm bệnh đã bị giết chết bằng cách thả từ trên cao xuống. Và rồi, cô nhận ra rằng, ở giữa đó, nơi hai lính canh đang đứng gác, có một người, máu me đầm đìa, hai tay bị xích và bị kéo ra cột lên trong lồng sắt. Cậu ta vẫn còn sống nhưng tình cảnh không gì thê thảm hơn, vết thương trên vai cậu bị rách toát ra, lòi cả phần thịt ra ngoài cũng với những vết bầm và vết roi quất đầy trên thân thể. Arturia hét lên và lao tới:

    - Khôi!!!!! Chuyện gì đã xảy ra vậy!!!!

    4:30 PM




    Bị một nhóm người sống sót bắt cóc, Khôi bị đánh đập, Phúc mất tích tạm thời, tính mạng cậu rơi vào tay thiếu úy Sơn……………….



  7. #17
    Ngày tham gia
    15-03-2012
    Bài viết
    43
    Rep Power
    0

    ANOTHER DAY: Vietnam War- Bullet 13: Obession

    Viên đạn thứ 13: Sự ám ảnh

    4:30 PM


    - Hắn ta đã cố gắng trốn thoát nhưng chúng tôi đã bắt lại được. Cô nhìn đi, trên tay phải của hắn có một vết chém sâu. Làm sao chúng tôi biết được là hắn bị nhiễm hay là chưa?- Thiếu úy Sơn nói.

    - Nhưng ông không thể đối xử với cậu ta thế này được? Cậu ta vẫn là một con người cơ mà?????- Cô định chạy tới nhưng bị ngăn lại bởi hai người lính bảo vệ.

    - Cô nghĩ thế sao, dựa vào đâu cô tin tưởng điều đó, hay cô để cho chúng tôi gặp thảm họa một lần nữa?

    - Cái gì cơ?

    - Tôi nghĩ cô cũng biết, nhóm cô đã phá hủy con tàu Andromeda đúng không. Và tôi nghĩ cô cũng tìm hiểu ra sự việc xảy ra trên đó, liệu cô có chập nhận để một kẻ sắp thành quái vật tự do không???

    - Không, anh ấy không thể như thế được!!!!!

    - Đừng ngoan cố!!! Một số anh em trong đội đã mất người thân, gia đình vì những con quái vật khốn khiếp nhan nhản ngoài kia, cố nghĩ có ngoại lệ sao?

    - Nhưng vì sao các người lại đánh anh ta, anh ta đã hại ai đâu, ngài cũng chưa biết lí do của câu chuyện này mà?

    - Vậy thì cô phải khai báo với tôi rồi, nhưng không phải bây giờ . Hai anh đưa mau cô ta về khu trại nữ-Thiếu úy ra lệnh cho những người bảo vệ cạnh mình- và canh chừng cô ta, giao cho cô ta việc làm, rõ chưa.

    Hai người lính đi tới áp tải cô quay lại khu cắm trại, cô chỉ kịp ngoái lại nhìn Khôi thương tích đầy mình và cô đã trào nước mắt. Quay lại căn lều của mình, một người lính nói:

    - Cô sẽ ở đây cho hết hôm nay, cô được phép nghỉ ngơi, đi lòng vòng khu này nhưng cấm tuyệt đối bén mảng vào kho tư trang và trại của nam giới. Cô hiểu không??- Những từ cuối cùng được nhấn mạnh

    - Tôi hiểu rồi.

    - Đừng vượt quá giới hạn của mình- Hai người canh gác bỏ đi.

    5:00PM

    Dù lòng nóng như lửa đốt, cô cũng không thể làm được gì cho Khôi. Cô tìm cách liên lạc với Phúc, người mà họ đã cứu ra khỏi con tàu cứu nạn nhưng bất cứ khi nào cô bén mảng tới gần khu trại của nam thì liền bị quát và đuổi ra ngoài. Cuối cùng, cô quyết định đi làm sạch thân thể vì như cô nghĩ, làm như thế sẽ giúp cô suy nghĩ tỉnh táo hơn. Sau khi tắm rửa ở chỗ con suối nhỏ tại vách đá, cô quay lại trại và sắp xếp đồ đạc của mình. Toàn bộ vũ khí của nhóm đã bị lấy đi hết, cả thức ăn cũng thế, chỉ còn lại cái balo, mấy chai nước và bộ quần áo. Căn lều cô ở nắm phía ría ngoài và nó chỉ đủ rộng cho hai người ngủ vào ban đêm. Trại được chia thành ba phần, ở giữa là nhà ăn, lều của lão Sơn, còn bên trái là trại của nam, bên phải là trại của nữ. Đêm nay sẽ có một buổi họp của toàn trại, chủ yếu là để tóm tắt tình hình và đưa ra kế hoạch tương lai.

    Trước cuộc họp, Arturia tới giúp mọi người làm bữa tối, cô được giao nhiệm vụ gọt khoai lang và giúp nấu cơm. Dù mệt mỏi nhưng cô cảm thấy vui khi sống cùng với những người “ bình thường” xung quanh. Tầm sáu giờ chiều, cô xong việc, ngồi đợi các cô nhà bếp phát lương thực cho những người khác. Họ phải xếp hàng trước một cái bàn dài, đưa đĩa của mình đợi những người phục vụ phát thức ăn. Lâu lâu, nhiều tiếng càm ràm chửi thề xảy ra khi có người chen hàng hay lấn người trên. Nhưng những người lính bảo vệ luôn ở đó lăm lăm gậy batong phòng có biến. Cuối cùng, cô mang phần ăn của mình lên trên khán đài ngồi. Nơi họp sát vách núi, được ba khán đài xung quanh tạo thành hình bán nguyệt. Cô ngồi trên khán đài bên trái, góc trên cùng để tránh sự chú ý của nhưng cư dân xung quanh. Sếp Sơn bước lên sân khấu ( Thiếu úy Sơn thường được mọi người gọi là Sếp), đối diện với năm vị trong hội đồng tạm thời. Năm người trong hội đồng gồm hai người đàn ông trung niên, một ông già, một người phụ nữ gầy, mặc đồ giản dị và một người bà phốp pháp sồn sồn, mang cái lắc tay và đeo vòng cổ đá quí, theo sau bà ta là ba tên băm trợn. Sếp Sơn đầu tiên bàn về tình hình trại, nhắc nhở những cá nhân, tiểu đội đã mắc sai phạm. Sau đó, ông ta bắt đầu bàn về số phận của Khôi:

    - Như các bạn đã biết, chúng ta đang giam giữ một kẻ nhiễm bệnh.

    Tiếng xì xầm vang lên và hàng trăm ánh mắt nhìn về phía Arturia. Cô vẫn giữ vẻ kiên định và nhìn thẳng về phía đài phát biểu. Sơn nói tiếp:

    - Chúng tôi hi vọng sẽ được các bạn cho ý kiến rằng chúng ta sẽ nên làm gì với hắn. Giết hay tha và tống khứ hắn ra khỏi đây?

    Hàng chục tiếng chửi rủa vang lên:”Giết chết mẹ nó đi!!!”,” Bắn bỏ bu nó!!!”, “ Búng chim đến chết!!!!”………Đợi tiếng chửi rủa ngơi bớt, Sơn tiếp:

    - Tôi biết tất cả mọi người đều khốn khổ vì loài quái vật chó chết đó, nhưng chúng ta vẫn còn văn minh, chúng ta không phải là một đám ăn lông ở lỗ, nên tôi đề nghị biểu quyết. Chúng tôi xin ý kiến của hội đồng!!! Giết nó hay không?

    Hai người đàn ông trung niên giơ tay ra hiệu đồng ý xử tử. Bà béo suy nghĩ một hồi cũng đồng ý. Người phụ nữ và ông già bỏ phiếu trắng. Arturia đánh rơi chiếc muỗng nhựa khi kết quả cuối cùng được định ra.

    - Vậy là xong, giờ hành quyết sẽ là đúng ngọ ngày thứ sáu ngày hai tám. Từ bây giờ, không ai được tới gần hắn, không ai được giúp đỡ hắn mà không có sự cho phép của tôi. Rõ chưa?

    Ánh mắt của thiếu úy Sơn nhìn thẳng vào Arturia. Ánh mắt xoáy sâu vào bên trong tạo nên dòng điện làm cô giật bắn cả người.

    - Và chúng ta vẫn sẽ cho hắn ăn như người thường, trước khi xử tử, như là một hành động nhân đạo. Các bạn không có gì phải lo, hắn đã bị xích chặt trong chiếc lồng sắt sát vách núi rồi, lực lượng canh giữ cũng đã sẵn sàng, nếu hắn biến dị, chúng tôi sẽ tiêu diệt tức khắc.

    Sau đó là một bài phát biểu khá là dài dòng về tình hình bên ngoài mà Arturia biết rắng đa phần thông tin ông ta cung cấp là thông tin giả hoặc ông ta tự bịa ra. Thông tin như là Tàu đã khống chế được dịch bệnh và đang cố gắng cứu trợ chính phủ Việt Nam, Chính phủ Mỹ lên tiếng đã tìm ra thuốc giải….v..v. Dù sự thật hoàn toàn ngược lại so với những gì mà ông ta nói. Buổi họp kết thúc, cô quay lại lều, không thấy ai trong đó nhưng có balo và ít quần áo của một người nào đó, có thể là người sẽ sống cùng cô. Cô đặt lưng xuống giường, suy nghĩ về những điều thiếu úy nói và lo lắng cho tính mạng của Khôi, từ từ chìm vào giấc ngủ mê mệt.

    “ Dậy, dậy mau, xích cái mông qua cho người ta nằm nữa!!! “

    Tiếng phàn nàn cộc cằn của ai đó vang lên bên tai cô. Quá mệt mỏi, Arturia tự thúc dục bản thân lết qua phía bên kia lều. Arturia quay lại giấc mơ của mình, tiếng thở đều đều dần đưa cô trở lại giấc ngủ.

    27/12/2011
    6:30 AM
    Location: Truong Son camp


    Máu…. – máu tràn lan khắp nơi, xác người chất đống, những túp lều chìm trong biển lửa. Một con thú khát máu, nhấc một người còn sống lên, bẻ đầu và uống thứ chất lỏng đỏ quánh nóng hổi. Con quái thú khổng lồ kì dị, hai cánh tay lực lưỡng đầy gai nhọn, tàn sát những người dân co cụm chờ chết xung quanh.

    “Dừng lại “

    Cô không thể thốt nên lời, không thể cử động được khi cả cơ thể bị chặn lại bởi một bàn tay vô hình. Đột nhiên, cô sững sờ nhìn con quái vật, dù không thấy mặt nó, nhưng ánh lửa hắt lên làm lộ ra một vết cắt sâu trên vai phải. Cô quì xuống, hai hàng lệ tuôn rơi vì đau khổ. Ầm, một cánh tay từ dưới mặt đất trồi lên bóp nghẹt cổ cô. Khuôn mặt chết chóc của thiếu tá Sơn trồi lên, nguyền rủa:

    - Ta đã bảo không được thả hắn ra.

    - Không!!!!!!!!!!!

    Một giấc mơ kì lạ xảy ra, Arturia, ướt đẫm mồ hôi, nhìn ra bên ngoài, mặt trời đã lộ những tia nắng đầu tiên, nhuốm đỏ những áng mây đang trôi hờ hững, bầu trời vẫn thế, âm u và mang nặng một nỗi chết chóc trên nó. Bước ra khỏi căn lều bé xíu cô thấy mọi người đã bắt đầu công việc bình thường. Những người đàn ông bắt đầu lên những chiếc xe jeep, tìm nhu yếu phẩm cho trại bằng cách thăm dò những thành phố, thị trấn xung quanh. Phụ nữ và trẻ con ở nhà, không có việc gì khác ngoài trang điểm lòe loẹt, phụ giúp nấu cơm và quét dọn trại. Arturia được giao cho nhiệm vụ là nhặt rác trong khu vực trung tâm cùng với vài người khác, vì để giết thời gian, cô nhận lời giúp họ. Công việc khá dễ dàng và đơn giản, cô cầm cái chổi và cái đồ hốt đi lòng vòng để nhặt rác. Vừa làm, cô vừa chú ý tìm bóng dáng của Phúc, người lính được họ cứu trên tàu nhưng anh ta bặt vô âm tín.

    Đến gần trưa, còi báo hiệu giờ ăn reng lên, mọi người xung quanh cô bắt đầu tản ra dần, cô đi ngang qua lều chỉ huy của thiếu úy Sơn, không có ai bên trong lều và có vài người lính đang ngồi ăn dưới gốc cây cách đó chừng chục mét. Cô cầm chiếc chổi của mình, nhìn xung quanh và đi thẳng vào bên trong. Căn lều của thiếu úy Sơn rộng chừng ba chục mét vuông, có một cái bàn ở giữa phòng, nhiều chồng tài liệu ở trên, một cái đèn bàn và một cái quạt cũ kĩ. Ngoài ra, trong căn phòng còn một bộ sofa màu nâu với hoa văn sờn cũ cùng với vô số kệ sách xung quanh chất đầy giấy tờ. Mùi giấy và mùi gỗ cũ mốc sốc vào mũi cô làm cô cảm thấy muốn ho và ngạt. Lấy tay che mũi mình, cô xem xét căn phòng và tìm xem một số tài liệu. Phần lớn chúng đều ra văn bản nghiên cứu luật, môi trường của nhà nước và các trường đại học danh tiếng cùng với ít giấy tờ hóa học. Cuối cùng, cô tiến tới ngăn bàn của thiếu úy Sơn, cô mở nó ra, bên trong có một khẩu Anaconda kiểu cổ và một khẩu K54 , một ít đạn và một tập hồ sơ màu vàng. Một dấu hiệu, con đại bàng hai đầu đang cắp một con rắn và một ngọn lửa, ở giữa có một tấm phù điêu có chữ E lật ngược được cách điệu, được in trên tập phong bì màu vàng.

    - Dấu hiệu……đại bàng…..ngọn lửa…..- Ngay lập tức, một hình ảnh khủng khiếp hiện ra trong đầu cô…

    “ Một căn phòng khách hiện ra trước mắt cô, một tay súng mặc đồ vest, dồn ba người dân vô tội vào chân tường. Tên mặc vest bước tới gần, họng súng đen ngòm hướng thẳng về phía một người đàn ông trung niên, một người thanh niên và một người phụ nữ tóc vàng. Dù họ khóc thét van xin, từng viên đạn khạc ra, người đàn ông trung niên và người thanh niên cố gắng che chắn nhưng họ hoàn toàn bất lực trước nòng súng kẻ thù. Hành quyết xong, tên sát thủ lạnh lùng tiến tới chiếc nôi bên giường, một đôi tay bé nhỏ với về phía khoảng không trung như cầu xin. Hắn nở một nụ cười, một ánh chớp lóe lên. Sau đó, kẻ thủ ác quay lại nhìn Arturia, trên bắp tay áo hắn, một dấu hiệu được in trên đó…..con đại bàng…”.

    Arturia chống một tay trên bàn, tay kia ôm chồng giấy tờ:

    - Emberland………- Mỗi lần thấy dấu hiệu này, hình ảnh đó lại hiện về trong tâm trí cô.

    - Cô biết là cô không nên ở đây.

    Arturia giật mình quay lại. Thiếu úy Sơn đứng đó, nhìn Arturia với ánh mắt lạnh lùng và nguy hiểm.

    - Nói cho tôi nghe cô Arturia, cô làm gì ở đây?

    - Vâng….vâng….. tôi đang quét dọn.

    - Ra khỏi đây ngay lập tức.

    Không thêm một lời nào, cô đi ra khỏi căn lều của Thiếu úy, lòng lo lắng và hồi hộp sợ thiếu úy Sơn sẽ phát hiện ra điều mà cô đã tìm ra. Cô bước về phía lều mình và cảm nhận được có sự thay đổi trong không khí, chuyện gì sẽ ra, cô tự hỏi và ánh mắt nhìn xa xăm về hướng đông xa xôi ….

    1:00 PM



    Một ngày để cứu Khôi ra khỏi buổi hành quyết, ám ảnh bởi Emberland, bí mật của khu trại, con đường tới Cam Ranh không còn xa nữa………….



  8. #18
    Ngày tham gia
    24-12-2007
    Bài viết
    354
    Rep Power
    20
    cái blog bạn đăng truyện sao ko vào được nữa vậy, theo topic dài cả cổ ra mà chẳng thấy đâu


    To view links or images in signatures your post count must be 1 or greater. You currently have 0 posts.

  9. #19
    Ngày tham gia
    15-03-2012
    Bài viết
    43
    Rep Power
    0
    Trích dẫn Từ bài viết của MrTORAIHADNED Xem bài
    cái blog bạn đăng truyện sao ko vào được nữa vậy, theo topic dài cả cổ ra mà chẳng thấy đâu
    À, Việt Nam ban wordpress rồi bạn ạ, lí do thì ai cũng biết, dạo này mình hơi bận nên không up truyện mới lên được, phần này sắp xong rồi, còn 5 chap nữa sẽ hết phần 2.

    ---------- Post added at 23:09 ---------- Previous post was at 22:57 ----------

    Viên đạn thứ 14: Quyền lực và Hi Vọng

    Độc giả lưu ý, chapter này có vài chi tiết liên quan đến tình dục và được rate 16+, xin hãy cân nhắc kĩ trước khi đọc̣

    4:00 PM

    Arturia được hướng dẫn đi lấy nước ở con sông phía dưới chân quả núi đá mà doanh trại đang cắm quân. Vài tiếng trước, cô vừa rời khỏi trại chỉ huy của thiếu úy Sơn và lập tức quay lại trại của mình. Cẩn thận nhìn trước sau, cô cất tập tài liệu cô vừa lấy được xuống vào balo và để vào góc phòng. Sau đó, cô cùng cô bạn cùng lều được bảo đi lấy nước. Ở trên núi có một dòng suối nhỏ, rất trong, chỉ dùng để nấu ăn và nước uống. Còn những việc như tưới tiêu, tắm rửa hay giặt đồ phải sử dụng nước từ con sông dưới chân núi. Đi cùng với hai người còn có một anh lính cầm súng đi theo canh chừng. Ra khỏi doanh trại sau hai ngày, cô cảm giác thoải mái, bớt gò bó và áp lực hơn trong chốc lát. Nhìn ra đường quốc lộ xa xa cô dễ dàng thấy được bóng những tên thây ma đi vật vờ, những chiếc xe đổ nát, đậu lộn xộn trên đường, xe máy ngả nghiêng, một vài còn bốc cháy âm ỉ, phát ra khói độc xung quanh.

    - Các cô mau lên nào!!! Tôi còn về ăn cơm và ca tối nữa.

    Arturia gật đầu và cầm một cái xô xuống dưới suối, quan sát cô bạn cùng lều. Cô ta có mái tóc rám nắng ngang vai, mặc một chiếc áo khoác cũ, ánh mắt sắc sảo và ra vẻ người lớn. Arturia còn có lúc thấy cô ta chỉ huy những phụ nữ khác trong một số công việc nhất định dù cho cô ta trẻ hơn khá nhiều. Nửa chừng, khi đã có hơn mười thùng nước năm lít chất lên xe bò, Arturia cáo lỗi xin đi vệ sinh.

    - Lẹ lên!!!!! Đừng đi quá xa đấy!

    Cô bạn kia nhìn theo Arturia với ánh mắt dò xét. Cô đi về phía bên phải của con đường đồi dẫn tự trên xuống. Qua sau nhiều bụi cây, cuối cùng, cố cũng tìm ra thứ mà cô đang tìm.

    - Nó vẫn ở đó- Cô reo lên trong lòng.

    Cô mau chóng quay trở lại nơi lấy nước, đột nhiên, giữa chừng, cô đã thấy cô bạn đứng ngay đó, cô lập tức che đậy:

    - Chị lấy nước xong chưa vậy?

    - Xong này giờ rồi? Có chuyện gì à?

    - Dạ không, em thấy động trong lùm cây nên mới đi kiểm tra tí.

    Cô ta nhìn qua một hồi và sau đó quay lại xe bò và cả ba cùng quay về trại. Arturia nhận ra rằng, cô phải hành động sớm, không thể để tới sát ngày hành quyết được.

    12:45 A.M
    28-12-2012
    Somewhere south of Khanh Hoa province


    Arturia ngồi dậy, nhẹ nhàng nhấc balo của mình lên, giắt con dao lên thắt lưng để chuẩn bị cho cuộc đào tẩu. Liếc nhìn cô bạn cùng lều, cô chào thầm và cảm ơn người chị chưa biết tên. Sau khi mang giày, cô rời khỏi lều, lao vào màn đêm mịt mùng. Có bóng lính canh đi ngang qua, cô lại nằm sát vào một bụi cây, đợi họ đi khỏi, cô lại tiếp tục tiến về vách núi nơi giam giữ Khôi.

    Cô đi chừng trăm mét, ngang qua lều thiếu úy Sơn. Cô nhìn thấy ánh đèn xa xa, bên ngoài không có lính canh gác. Bỗng dưng, có vài tên lính xuất hiện từ màn đêm, cô nhìn đồng hồ, một giờ khuya, đổi gác. Vẻ mặt chúng rất hí hởn, thậm chí quá nhố trong đêm mưa rả rích thế này. Một người bước ra từ trong lều, đó là hạ sĩ Tín, cánh tay phải của thiếu úy Sơn, hắn bắt đầu trao đổi với hai tên lính trẻ tuổi khi nãy rồi cả ba cùng bước vô lều. Thấy lạ, Arturia quyết định mạo hiểm, xem chuyện gì đang xảy ra. Nhanh chóng lướt qua màn mưa, cô đến bên cửa sổ phía sau của căn lều, nhìn vào trong. Không tin vào mắt mình nữa, cô đưa tay bụm miệng. Trong lều, sáu bảy người người đang ở bên trong cùng với hai cô gái trẻ. Tiếng rên rỉ phát ra đều đều, tất cả những kẻ trong đó đang lần lượt làm tình với hai cô gái, mà thậm chí cả hai đều tỏ ra rất sảng khoái và thỏa mãn. Arturia nắm chặt con dao trên thắt lưng, cúi mặt xuống đất, và nhanh chóng quay mặt khỏi nơi đấy. Có ánh đèn, cô nép sát vào gốc cây đằng sau, quan sát hai tên lính canh đi ngang qua.

    - Đm, chừng nào mới đổi ca đây.

    - Mày bình tĩnh, cuộc vui còn đó chứ mất thế *** nào được.

    - Nhưng mà tao nhịn cả tuần rồi, khó chịu vl. Đéo đợi được.

    - Tao khác gì mày, chịu khó đi, ba giờ đổi ca rồi vô đấy cắm cọc hai em.

    Arturia tức giận, “ Bọn khốn này đang làm cái gì thế này? “- Cô nghĩ

    Keng- Cánh tay trái cô đột ngột đẩy con dao rơi ra khỏi bao phát lên một tiếng.

    - Ai đấy.

    Bị lộ, cô lao ra khỏi chỗ nấp, với con dao trên tay. Chém chảy máu cánh tay của hai người lính kia, cô lao về phía khu trại nam. Không có tiếng báo động, nhưng cô có thể thấy được nhiều ánh đèn theo sau cô. Cô chạy vút qua một dãy trại phơi quần áo, rẽ phải và tiến thẳng về khu rưng thưa ven đồi. Bỗng nhiên trong cánh rừng, vài bóng người lao ra với đèn pin trong tay.

    ” Chết con mẹ nó rồi!!!!!” – Cô thì thầm tự rủa

    Có thể lính gác chưa thấy cô nhưng họ đang siết chặt vòng vây xung quanh, Arturia nắm chặt con dao, sẵn sàng đối đầu, có tiếng bước chân đăng sau cô.

    Keng- ánh chớp kim loại chạm vào nhau tóe lửa, cô nhằm thẳng vào đầu đối phương và chém.

    - Arturia, dừng lại….tôi đây!!!!!!!!!!!- một bàn tay đưa lên che miệng cô.

    Trong ánh đèn mờ ảo, cô nhận ra Phúc. Anh ta đang cầm một cái tuýp sắt, chặn đường dao của cô bạn trẻ.

    - Im lặng, họ tới đấy.

    Cô đưa tay giật mạnh tay Phúc ra khỏi miệng, gầm lên:

    - Tôi thấy họ đã làm gì trong căn lều ghê tởm đó?

    - Tôi biết…tôi biết….

    - Chúng tôi là gì, là gái đĩ, là những món hàng để các anh chơi đùa à?

    - Nghe này!!!! Cô cần bình tĩnh, giữ im lặng ngay lập tức.

    Phúc rút súng ra và chĩa ngay đầu Arturia và nói lớn:

    - Tôi bắt được nó rồi.

    Không quá bất ngờ, tổng cộng hơn một chục lính gác xuất hiện bao vây họ, một người bước ra nói:

    - Giải nó về chỉ huy sở, ngay lập tức.

    Hai tên lính tiến tới tước vũ khí của cô, còn Phúc đẩy nhẹ cô vào sau lưng và áp giải Arturia về tới căn lều của thiếu úy. Trong năm người áp giải cô, gồm cả Phúc, hai người đứng canh ngoài cửa và ba người còn lại dẫn cô vào trong căn lều. Bên trong, khác hẳn quang cảnh trang nghiêm hay quyền uy lúc đầu. Căn phòng bừa bộn hơn, Arturia còn nhìn thấy được cả những tấm nệm được xếp vội lên ở sau. Thiếu úy đang ngồi trên bàn làm việc, phì phèo khói thuốc:

    - Cô đã thấy những gì rồi, con chim nhỏ đáng yêu?

    Arturia không trả lời.

    - Bình thường cô dũng mãnh lắm, sao bây giờ đơ như cây mơ thế?

    - Tôi đã thấy những gì ông làm với hai cô gái đây, và còn lũ lính chó chết của ông nữa!!!!

    - Cô phải biết rằng…..haizzzzz….đâu phải hành động nào cũng có thể phán xét được dựa trên những gì mình thấy…

    - Ý ông là sao?

    - Cô biết đấy…..Thế giới bị tiêu diệt bởi một lũ cương thi…..chúng ta thì bị quân đội cô lập vì nằm trong vùng cấm……….Không đủ lương thực, không đủ nước dùng, và điện nữa…..

    - Thế thì sao!!!!!

    - Còn gì nữa….Thế giới chấm hết, tương lai là gì….thực sự….đàn bà là tương lai!!!!

    - Cái *** gì thế?

    - Phụ nữ mang thai, còn đàn ông thụ thai, đó là công việc theo tự nhiên từ trước đến giờ để duy trì nòi giống của muôn loài.

    - Ông điên rồi…………

    - Ở cái trại tối tăm này… đó là tia sáng cho anh em lính tráng, giúp họ có nghị lực để tiếp tục tồn tại và hi vọng……Vậy cô có muốn thử cảm giác đó không?

    - Cái gì….

    Sơn rút một khẩu Anaconda bạc và để lên bàn.

    - Cảm giác khoái lạc, sung sướng khi làm chuyện ấy….khi làm tình………

    - Ông không bao giờ bắt tôi làm chuyện đó đâu.

    - Tôi thì không…nhưng nhìn cô cũng còn chắc lắm, hai mươi tuổi phải không, chắc chưa bóc tem đâu nhỉ….ê tụi mày, tụi mày chơi gái tây bao giờ chưa?

    Những tên đứng xung quanh cười ha hả với thiếu úy…..

    - Biến con mẹ mày đi thằng chó- Arturia gầm lên, cố vẫy vùng nhưng không được

    Thiếu úy Sơn đột nhiên cầm cây súng bạc và bắn thẳng về phía Arturia.

    “ Cạch”

    - Tiếc thật, trật mất rồi. – Hắn ta lập tức lấy ổ đạn 6 viên ra, trong đó có 1 viên đạn nằm ngay nòng súng.- Có vẻ như cô thoát chết trong gang tất ấy nhỉ…. Mà cô phải biết, tôi có quyền hành ở đây…dù cô có chết, tôi cũng chỉ cần nói…cô tìm cách cứu thoát tên nhiễm bệnh và chống trả, chúng tôi buộc lòng phải bắn hạ.

    - Liệu tất cả sẽ tin ông, sẽ không có ai tin một kẻ như ông.

    - Sao lại không, tôi cho họ thức ăn, nước uống, cung cấp sự bảo vệ cần thiết, họ sẽ nghe lệnh tôi răm rắp. Họ làm việc dưới QUYỀN LỰC của tôi.

    Arturia không còn gì để nói, cô không tin nổi những gì mình đã nghe nữa.

    - Nào, hãy tiếp tục bữa tiệc đêm nay nào. Lũ có gác, hãy quay về vị trí. Còn anh – Hắn chỉ vào Phúc- Anh có công bắt được con mèo con này…tôi thưởng cho anh đấy.

    - Vâng.

    Hai cô gái hồi nãy lại bước ra từ phía sau giường ngủ với bộ đồ không thể mỏng hơn và bắt đầu uốn éo mơn trớn những tên lính trong phòng. Arturia nhìn Phúc, ánh mắt cô không biết muốn nói điều gì và ngấn một giọt lệ như ánh pha lê.

    - Mày còn chờ gì nữa, hay để tao tạo động lực.- Khẩu Anaconda lại được chĩa vào cả hai người.- Và lần này tao không trượt đâu.

    - Arturia tôi……- Chưa kịp dứt câu, anh đã lãnh một nụ hôn của cô ấy.

    - Nếu anh không làm, cả hai ta sẽ chết, sẽ không có cơ hội đâu.

    Phúc giúp Arturia cởi áo ra, để lộ thân hình xinh đẹp như đóa Lily trắng giữa mùa đông giá buốt. Cố gắng làm nóng người nhau, Phúc đưa tay xoa lưng Arturia, rồi dần dần tiến về phía cặp mông nõn nà. Tên Sơn cười khanh khách khi nhìn thấy cảnh đó.

    - Quả đủ rồi Sơn!!!! – một tiếng gầm vang lên, vang vọng trong không khí.

    Hai quả bom choáng quăng thẳng vô trong lều.

    - Arturia, Phúc, nhắm mắt lại!!!!!!!!!!!

    Theo phản xạ, cả hai lập tức lấy tay che mắt.

    Bang!!!!

    Một ánh sáng chói lòa làm mắt họ mờ đi, hai bóng người mặc đồ lính lao thẳng vào trong kéo cả Arturia và Phúc ra ngoài. Lần này thì không như trước, chuông báo động vang lên, tất cả lính canh đều đổ về hướng của họ cùng với những người dân mang vũ khí. Tiếng chửi thất thanh của những người đang ở trong căn lều chỉ huy làm cho nào động cả doanh trại. Cô bỏ tay che mắt, nhìn hai người đã cứu cô. Người đang kéo tay anh Phúc đi là bà chị cùng lều. Còn người đang siết chặt tay cô, mang lại một hơi ấm nhè nhẹ quen thuộc cho bàn tay rét buốt.

    - Đừng nói gì cả, chúng ta phải rời khỏi đây ngay.

    4:30 AM



    Sự thật nhơ nhuốc của trại Trường Sơn đã hé lộ, chuông báo động vang lên, bị bao vây bởi hàng trăm lính gác, đường nào để thoát…..



  10. #20
    Ngày tham gia
    24-12-2007
    Bài viết
    354
    Rep Power
    20
    tính drop hả bạn


    To view links or images in signatures your post count must be 1 or greater. You currently have 0 posts.

Trang 2 / 3 Đầu tiênĐầu tiên 123 Cuối cùngCuối cùng

Bookmarks

Bookmarks

Quyền hạn

  • Bạn không thể gửi bài mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi kèm files
  • Bạn không thể sửa bài đã gửi
  •  
>