View Full Version : Các mẫu truyện về cờ tướng!
Duy_Tran
09-04-2004, 21:07
Ở đây tôi xin được post các mẫu truyện hay về cờ tướng cho các bạn đọc cho vui. Đây là những mẫu truyện có thật và cũng có những mẫu truyện về các đại cao thủ của Việt Nam và thành tích của họ! :cool:
Duy_Tran
09-04-2004, 21:09
Phạm Đình Trọng và Nguyễn Hữu Cầu là đôi bạn thân từ thưở nhỏ và thường dùng cờ tướng đem ra thí ứng. Sở trường Nguyễn Hữu Cầu là dùng cặp Mã với một chiến pháp vô lường và thường nói với bạn rằng "Con mã chạy được khắp nơi, sức phi ngàn dặm, phá được chiến trường. Sau khi nhập cung cặp cổ được con Tướng mà nên việc lớn. Sau này lớn lên, với con ngựa Ô Long, tôi đột nhập Hoàng Thành thì cái ngai vàng của vua, cái ngôi của chúa khó gì không nắm được!". Phạm Đình Trọng lại có sở trường ở cặp Pháo, thường trị được cặp Mã song toàn của bạn nhưng cũng lắm khi thất bại. Đình Trọng thường nói với bạn rằng: "con Mã của anh lợi hại nhưng nước dài và lanh lợi đâu bằng cặp Pháo. Nếu sau này con ngựa Ô Long của anh làm mưa làm gió thì Pháo tôi cũng rượt mã đến cùng, đâu để anh lọt vào Hoàng Thành mà ngồi lên ngai được!". Quả nhiên về sau Hữu Cầu thi đỗ làm giặc xưng là Đông Hải Quận Vương. Phạm Đình Trọng thi đỗ Tấn sĩ làm tướng đi dẹp Hữu Cầu. Cầu trận thắng trận thua bị Trọng rượt hơn ba năm trời khắp sông hồ núi non, biển cả, đồng bằng. Cuối cùng Trọng tóm được Hữu Cầu giải về kinh đô trị tội.
Duy_Tran
09-04-2004, 21:11
Đọc lại lịch sử Trung Hoa và Việt Nam, các bậc nữ lưu, danh nhân thi sĩ như là Bà Huyện Thanh Quang, Đoàn Thị Điểm, Chung Vô Diệm, Lộng Ngọc, Võ Tắt Thiên đều là những tay cao thủ cờ tướng. Không những nhờ vào tài trí khôn ngoan trong nước cờ mà còn với những kế rất là tinh xảo để triệt đối phương khi chơi cờ tướng. Nói tới đây chắc ai cũng không quên được tích "Chung Vô Diệm dự hội đánh cờ" đễ dẹp loạn. Chung Vô Diệm là vợ của Tề Tuyên Vương. Tuy diện mạo xấu xí nhưng võ lược, tài phép cao cường. Lúc bấy giờ nước Sở đang muốn tranh hùng với nước Tề cho nên Sở Trang Vương mời Tề Tuyên Vương đến dự hội đánh cờ sẳn dịp áp hại đễ chiếm lấy Tề. Chung Hậu biết việc bèn sai hai tướng tài đem quân ra biên ải trấn thủ, mặt khác phò vua Tề đến dự Kỳ Bàn Đại Hội. Hầu Anh là tể tướng của Sở, một người văn võ song toàn và đặc biệt là Vua cờ của Sở cho nên được vua Sở tín nhiệm đem ra đấu cờ với Chung Hậu. Hầu Anh vốn là gốc con khỉ đầu thai cho nên tướng người, hình giáng đều rất giống khỉ và thích ăn trái đào. Sao mấy bàn cờ căng thẳng, Chung Hậu liên tiếp thua cho nên Bà ta mới sai thị vệ tín cẩn đi Ngự Hoa Viên hái những trái đào chín thật chín thơm mộng đem tới hội cờ. Thấy những trái đào mơn mởn bốc mùi thơm bát ngát, Hầu Anh thèm rỏ rãi đánh cờ không yên, tinh thần rối loạn nên rốt cuộc phải chịu thua dưới tay của Chung Hậu. Nhờ vậy mà nước Tề tránh được đao binh.
Duy_Tran
09-04-2004, 21:15
Ông Nguyễn tấn Thọ năm nay đã sang tuổi 75, là một trong những danh kỳ đáng kính nhất của miền Bắc trong suốt 60 năm qua. Ngày nay với tuổi tác đã quá cao, ông không còn tham gia các giải đấu toàn quốc nữa (lần cuối cùng ông tham gia giải Vô địch toàn quốc cách đây 10 năm, tức là năm 1992 tại Đà Nẵng), thế nhưng ông vẫn chơi cờ, dạy cờ và liên tục đứng ra tổ chức các giải cờ hàng năm tại Thủ đô Hà Nội và các tỉnh lân cận. "Kỳ vương đất Bắc" là biệt hiệu mà Trần Qưới (người được mệnh danh là "Thiên tài cờ Phương nam") gọi ông, khi ông thi đấu với Trần Qưới tại Sài Gòn. Những trận gặp nhau ấy khi ông đã bước vào tuổi 52 còn Trần Qưới (còn gọi là Lác Chảy) mới 30 đang độ sung sức, tuy nhiên cả hai lần thi đấu cả thảy 4 ván với nhau hai bên không bên nào thắng bên nào, trong đó có một ván cờ mù.
Khi Việt Nam còn chưa thống nhất, ở phía Bắc trong vòng 40 năm liên tục, ông Tấn Thọ là thủ lĩnh hàng đầu của làng cờ Miền Bắc, phần lớn các giải vô địch miền Bắc ông đều đoạt ngôi quán quân, cả khi thi đấu với các danh kỳ Trung Quốc sang thi đấu tại Hà Nội ông cũng có những ván hòa được đối thủ đánh giá cao.
Ông là thành viên trẻ nhất của Hội cờ Thuyền Quang (thành lập từ năm 1936 ở Hà Nội). Đến khi các thành viên của Hội cờ này đã cao niên, không còn chơi cờ nữa thì ông cùng một số kỳ hữu đứng ra lập một nhóm cờ khác có tên là nhóm Ngũ Tốt. Tính ông khiêm nhường cho nên không gọi là Hội mà chỉ gọi là nhóm và lấy quân Tốt là quân nhỏ bé nhất trên bàn cờ để đặt cho nhóm cờ của mình. Vì trên bàn cờ có 5 quân Tốt nên gọi là nhóm Ngũ Tốt chứ không phải là một nhóm cờ chỉ có 5 người là Trần Sang, Đào Tuấn Bình, Nguyễn tấn Thọ,Trương Trọng Bảo, Nguyễn Văn Chấn như mọi người vẫn tưởng mà còn có nhiều người nữa cũng tham gia chơi ở nhóm này trong một thời gian dài.
Cách chơi của ông Thọ cao sâu nhưng nhã nhặn. Ông không bao giờ chê ai. Ai ông cũng chơi với sự tôn trọng, thật sự cầu thị và chơi đủ loại cờ : cờ bàn, cờ mù, cờ độ chấp quân, đi các nơi thi đấu như kiểu giang hồ, tham gia những trận tay đôi như các "đả lôi đài". Những giải cờ có danh tiếng đều mời ông cầm chịch như các giải Văn Miếu - Quốc tử Giám, giải Chùa Vua, giải triển lãm Giảng Võ, giải Tứ hùng và một số lễ hội cờ vùng ven đô.
Không chỉ ở Hà Nội, ông còn có công lớn phát triển phong trào cờ ở các tỉnh Bắc Ninh, Bắc Giang, Hà Tây, Vĩnh Phúc, Phú Thọ...
Ông còn cùng các ông Ngô Linh Ngọc, Lê Uy Vệ, Lê Hồng Long... viết một số sách tyruyền bá phổ cập cờ Tướng cho đông đảo bạn đọc.
Với tạp chí Người Chơi Cờ ông là cộng tác viên thường xuyên với mục "Những đòn chiến thuật tinh tuyển được bạn đọc ưa thích"
Vì nhiều năm liền thi đấu đoạt quán quân giải cờ Chùa Vua, nên theo quy ước ở đây, tên ông đã được khắc vài bia đá của Chùa.
Duy_Tran
09-04-2004, 21:19
Năm 1966, 3 cao thủ cao cấp nhất của Trung Quốc là "Cờ Ma" Dương Quan Lân (Yang Guan Ling), Thái Phúc Như (Cai Fu Ru), và Hồ Vinh Hoa (Hu Ronghua) tới Hà Nội thi đấu hữu nghị với các cao thủ miền Bắc . Kỳ vương đất Bắc Nguyễn Tấn Thọ đã thủ hòa cả 3 cao thủ này, không, phải nói là 3 kỳ thủ Trung Quốc đã thủ hòa Nguyễn Tấn Thọ, vì cụ Nguyễn Tấn Thọ đã huề, nhưng là huề trên cơ, có nghĩa là huề nhưng thế đang hơn hay là lời quân . Chỉ vì đấu giao hữu nên Kỳ Vương mới chịu thủ huề, chứ nếu đấu giải thì có lẽ cụ ta sẽ chiến thắng ở cờ tàn nếu địch chơi sơ hở .
Tương tự lần đấu giao hữu gần đây nhất . Đội Trung Quốc với QTĐS Từ Thiên Hồng (nhiều lần vô địch Trung Quốc và Thế Giới), QTĐS Lý Lai Quần (same), QTĐS Trang Ngọc Đằng (Đình), QTĐS Lâm Hoành Mẫn ... đã thủ hòa dưới cơ nhiều tay cờ của VN . Chắc chúng ta muốn chơi trên cơ Trung Quốc cho nên chấp nhận huề mặc dù hơn quân hay thắng thế.
*************
Đi ngủ cái đã, bữa sau post tiếp! Bà con đọc tạm trước đi. :cool:
Đọc lại lịch sử Trung Hoa và Việt Nam, các bậc nữ lưu, danh nhân thi sĩ như là Bà Huyện Thanh Quang, Đoàn Thị Điểm, Chung Vô Diệm, Lộng Ngọc, Võ Tắt Thiên đều là những tay cao thủ cờ tướng. Không những nhờ vào tài trí khôn ngoan trong nước cờ mà còn với những kế rất là tinh xảo để triệt đối phương khi chơi cờ tướng. Nói tới đây chắc ai cũng không quên được tích "Chung Vô Diệm dự hội đánh cờ" đễ dẹp loạn. Chung Vô Diệm là vợ của Tề Tuyên Vương. Tuy diện mạo xấu xí nhưng võ lược, tài phép cao cường. Lúc bấy giờ nước Sở đang muốn tranh hùng với nước Tề cho nên Sở Trang Vương mời Tề Tuyên Vương đến dự hội đánh cờ sẳn dịp áp hại đễ chiếm lấy Tề. Chung Hậu biết việc bèn sai hai tướng tài đem quân ra biên ải trấn thủ, mặt khác phò vua Tề đến dự Kỳ Bàn Đại Hội. Hầu Anh là tể tướng của Sở, một người văn võ song toàn và đặc biệt là Vua cờ của Sở cho nên được vua Sở tín nhiệm đem ra đấu cờ với Chung Hậu. Hầu Anh vốn là gốc con khỉ đầu thai cho nên tướng người, hình giáng đều rất giống khỉ và thích ăn trái đào. Sao mấy bàn cờ căng thẳng, Chung Hậu liên tiếp thua cho nên Bà ta mới sai thị vệ tín cẩn đi Ngự Hoa Viên hái những trái đào chín thật chín thơm mộng đem tới hội cờ. Thấy những trái đào mơn mởn bốc mùi thơm bát ngát, Hầu Anh thèm rỏ rãi đánh cờ không yên, tinh thần rối loạn nên rốt cuộc phải chịu thua dưới tay của Chung Hậu. Nhờ vậy mà nước Tề tránh được đao binh.
hồi đó có cờ tướng đâu mà chơi?
cờ tướng chỉ có lịch sử 700-800 năm thôi, anh bạn.
HP_KID2002
09-04-2004, 23:39
Bọn chúng khi đấy oánh cờ vây chứ không phải cờ tướng. Xem lại lịch sử đi nhá
Năm 1966, 3 cao thủ cao cấp nhất của Trung Quốc là "Cờ Ma" Dương Quan Lân (Yang Guan Ling), Thái Phúc Như (Cai Fu Ru), và Hồ Vinh Hoa (Hu Ronghua) tới Hà Nội thi đấu hữu nghị với các cao thủ miền Bắc . Kỳ vương đất Bắc Nguyễn Tấn Thọ đã thủ hòa cả 3 cao thủ này, không, phải nói là 3 kỳ thủ Trung Quốc đã thủ hòa Nguyễn Tấn Thọ, vì cụ Nguyễn Tấn Thọ đã huề, nhưng là huề trên cơ, có nghĩa là huề nhưng thế đang hơn hay là lời quân . Chỉ vì đấu giao hữu nên Kỳ Vương mới chịu thủ huề, chứ nếu đấu giải thì có lẽ cụ ta sẽ chiến thắng ở cờ tàn nếu địch chơi sơ hở .
Tương tự lần đấu giao hữu gần đây nhất . Đội Trung Quốc với QTĐS Từ Thiên Hồng (nhiều lần vô địch Trung Quốc và Thế Giới), QTĐS Lý Lai Quần (same), QTĐS Trang Ngọc Đằng (Đình), QTĐS Lâm Hoành Mẫn ... đã thủ hòa dưới cơ nhiều tay cờ của VN . Chắc chúng ta muốn chơi trên cơ Trung Quốc cho nên chấp nhận huề mặc dù hơn quân hay thắng thế.
*************
Đi ngủ cái đã, bữa sau post tiếp! Bà con đọc tạm trước đi. :cool:
hơn quân thắng thế, mà chịu huề--------------> cờ tàn thấp hơn người ta. thằng nào không thích thắng thằng Tàu?
nick clubxiangqi của bạn là gì?
Duy_Tran
10-04-2004, 05:07
To dohasu: Cái tích ấy thì đọc trong lịch sử cờ tướng, còn cờ gì thì không rõ. Có thể là cờ vây, nhưng mà cái ý ở đây nói là không phải chỉ con trai đánh cờ tướng giỏi, mà con gái đánh cờ cũng rất hay mà còn biết tận dụng ưu điểm của mình. Còn về ông Nguyễn Tấn Thọ đấu huề cờ, thì có một số thế cờ tuy hơn quân, có thể 1 con chốt cũng la hơn thế mà huề, hoặc 1 bên còn bền sĩ tượng, bên con xe, gọi là hơn thế mà huề. Người ta là vô địch Tàu mà không biết đánh cờ tàn sao? Nếu cậu đánh giỏi hơn thì hãy làm vô địch Việt Nam cái đã rồi vô địch thế giới hơn Tàu. Người ta đánh giao hữu thì chơi sao cho nó đẹp, tuy hoà nhưng vẫn thắng được nể trọng. Đấy gọi là nghệ thuật cờ tướng. Còn nick cờ tướng của tôi trong clubxiangqi là nick Duy_Tran, mới có 18xx thôi, dạo này mắc thi nên không có thời gian luyện cờ. Khi nào trên được 1800 kiếm tôi mà đánh. Không thích đánh với dzịt, mất thời gian! :cool:
Duy_Tran
10-04-2004, 05:17
Cờ tướng là một trong những môn thể thao phát triển mạnh tại TP HCM. Bạn có thể bắt gặp hình ảnh rất nhiều người tụ tập xung quanh một bàn cờ trên một quán cà phê vỉa hè. Và trong những năm gần đây, thành phố xuất hiện một loại hình thu hút ngày càng nhiều người hâm mộ - đó là kỳ đài cờ tướng.
Kỳ đài cờ tướng là một ván đấu giữa một đài chủ - một danh thủ nổi tiếng, và người thách đấu gọi là công đài. Mọi đối tượng đều có thể ghi tên thách đấu với đài chủ. Nếu chiến thắng được đài chủ, người công đài sẽ trở thành đài chủ kế tiếp. Các ván đấu sẽ do một cao thủ thuyết trình, thông qua một bàn cờ lớn đặt bên ngoài cho người hâm mộ đến xem.
Đây là mô hình không mới, nhưng ở TP HCM, kỳ đài mới chỉ phát huy hết khả năng thu hút người yêu thích cờ tướng trong thời gian gần đây. Hiện nay, thành phố có 3 địa điểm mà những người yêu thích cờ có thể đến tham dự kỳ đài vào dịp cuối tuần: Nhà văn hóa Thanh Niên, Cung văn hóa Lao Động, Trung tâm văn hóa Quận 11. Đây là ba địa điểm thu hút rất nhiều sinh viên, học sinh đến tham gia. Và kỳ đài Vọng Cát ở số 30 Nguyễn Biểu (quận 5) dành cho các vận động viên có đẳng cấp tham gia công đài. Người giữ kỷ lục về thời gian làm đài chủ ở TP HCM hiện nay là đại kiện tướng quốc tế Trương Á Minh, với 55 tuần làm đài chủ. Các kỳ đài còn có sự tham dự của các vận động viên nữ nổi tiếng như Lê Thị Hương, Ngô Lan Hưong…
Đến nay, kỳ đài cờ tướng đã phát triển mạnh mẽ, thu hút rất đông người hâm mộ, trong đó phần lớn là giới sinh viên, học sinh. Ông Hoàng Đình Hồng - phụ trách kỳ đài Nhà văn hóa Thanh Niên - cho biết: “Kỳ đài đã phục vụ rất tốt trong việc phát triển phong trào cờ tướng. Ngày càng nhiều các bạn trẻ đã đến với cờ tướng thông qua Kỳ đài.”
Sắp tới, giải cờ tướng các danh thủ TP HCM sẽ diễn ra từ ngày 8 đến 16/11, tại công viên văn hóa Tao Đàn. Trong dịp này sẽ có một kỳ đài diễn ra tại đây, do nữ kiện tướng quốc tế Ngô Lan Hương làm đài chủ.
Duy_Tran
10-04-2004, 05:22
Cụ Ngô Linh Ngọc, nay đã hơn 80, là người dẫn dắt ông Nguyễn Tấn Thọ vào làng cờ từ khi ông Thọ ở tuổi lên mười. Vào tuổi ấy ông Thọ thường ngồi chầu rìa xem anh mình và ông Ngọc đánh cờ, có những hôm mải đánh cho tới tận tối mịt, không còn nhìn được mặt quân cờ, nhưng không ai bỏ dở, cứ thế đánh mò cho tới hết ván. Ông Thọ sáng dạ, học cờ nhanh và rất mau giỏi. Đến năm 11 tuổi thì ông Ngọc dắt ông Thọ tới “sới” cờ tham gia thi đấu. Ông Thọ coi ông Ngọc như anh ruột mình, có gì cũng hỏi ông Ngọc. Tình thân từ ngày thơ ấu cho tới ngày nay, dù ông Thọ đã hơn 70 tuổi vẫn thế.
Hồi đó ông Ngọc làm việc ở báo Tổ Quốc, trụ sở đóng ở phố Nguyễn Du (Hà Nội), nhà ông Thọ ở phố nhỏ Trương Hán Siêu cũng ngay gần đấy. Dạo ấy gần Tết, trời cũng đã rét lắm, một hôm ngồi trong cơ quan làm việc chợt ông Ngọc thấy người bồn chồn mệt mỏi, bèn đứng dậy ra ngoài đường dạo một chút cho thoáng. Bước chân thế nào lại đưa ông thủng thẳng tới nhà ông Thọ. Thật ra thì dịp Tết ấy có trận đấu chung kết cờ ở Hà Nội, ông Ngọc cũng muốn dạo qua xem ông Thọ chuẩn bị ra sao.
Thấy của đóng im ỉm nhưng không khoá, có vẻ khác mọi khi, ông bèn cất tiếng gọi. Một lát thấy ông Thọ mệt nhọc cầm ấm nước lòng khòng từng bước nặng nề từ trong bếp đi ra, tiếng nói có vẻ khó khăn. Ông Ngọc gặng hỏi thì ông Thọ chỉ vào mồm ra hiệu hàm đang bị cứng, không nói được. Nhìn sắc mặt và dáng điệu ông Thọ, ông Ngọc linh tính có điều gì không hay bèn hét vào tai ông Thọ :”Lật áo lên, anh xem lưng chú nào !”. Ông Ngọc vốn là người từng đọc sách thuốc và biết khá nhiều về các triệu chứng bệnh và cách chữa bệnh theo Đông y.
Xem lưng ông Thọ xong, ông Ngọc thất kinh mà rằng :”Thế trong người chú có bị thương chỗ nào không ?” Ông Thọ ú ớ chỉ xuống chân. Hoá ra mấy hôm trước đi làm ở xí nghiệp Cộng Lực, bị một miếng đồng rơi trúng chân bị thương, người ta bèn bó bột nhưng vết thương bị nhiễm trùng mà ông Thọ không hề hay biết. Ông Ngọc vội tháo bột ra, nhìn thấy sự tình thì mặt cắt không còn hột máu, chỉ kịp kêu lên :"Thôi, hỏng mất rồi !" bèn hoảng hốt chạy ra ngoài tìm người cấp cứu. May sao lúc ấy cô con gái đầu ông Thọ tên là Hoa vừa vào tới cửa. Hôm ấy là ngày cô phải đi thi, định ghé về nhà mấy phút rồi đi tiếp. Nhưng ông Ngọc gạt ngay :”Không đi đâu hết, bố mày chết tới nơi rồi, lấy ngay xe đạp của bác chở bố đi cấp cứu, may ra còn kịp !”
Cô con gái dìu bố ra xe rồi cứ thế hối hả chở bố xuồng nhà thương Bạch Mai cách đó không xa. Nhìn tình trạng ông Thọ bị uốn ván ặng như thế và nghe ông Ngọc kể các bác sĩ đưa ngay ông Thọ lên bàn mổ cấp cứu. Ai cũng bảo chỉ chậm một vài giờ nữa thì tài thánh, thuốc tiên cũng không sao cứu chữa nổi.
Mổ xong, do vết thương nặng, mất máu nhiều, ôÂng Thọ mê man liền mươi hôm, người sốt nóng như lửa, phải nhiều lần hút đờm mới thoát chết. Lúc mê lại gọi anh con trai :”Nào, đưa bố lên nhà bác Ngọc”, lúc lại đòi :”Mày không đi được thì đưa bố mấy đồng, bố đi xích lô lên bác Ngọc, cảm cái ơn bác ấy cứu sống tao"
Anh con trai bèn xé mấy mẩu giấy báo dúi vào tay ông để ông yên. Ông Ngọc cũng đứng đấy nghe mà rơi nước mắt, chỉ sợ ông Thọ không qua khỏi. Lại khổ nỗi, ấy là những năm chiến tranh, thiếu thốn mọi bề, đến cái ăn cũng cũng còn chả đủ, lấy đâu ra tiền chạy thuốc men , nhưng tất cả người nhà, cả ông Ngọc xúm lại lo cho ông Thọ và chỉ còn biết cầu trời cho tai qua nạn khỏi.
Thế rồi ông Thọ dần dần hồi tỉnh, mở mắt và nhận ra được những người quanh mình. Rồi dần dần ông nhớ mọi chuyện đã xảy ra và rốt cuộc thì thì ông cũng không quên giải cờ sắp tới. Ông nhớ ra trước Tết mình đã tham gia đấu loại và trận sắp tới sẽ là trận chung kết giữa ông và ông Cát. Thế là người thì năm trên giường bệnh nhưng bụng thì không yên, hơi hồi lại được là cứ nằng nặc đòi về.
Mọi người đành phải chiều ông. Về nhà cho ông nằm trong buồng, cấm ai nhắc đến chuyện cờ, tưởng như thế khiến ông quên đi mà lo tĩnh dưỡng cho lại sức. Đến hôm có trận chung kết, cả nhà cũng quên mất. Sáng thấy ông lồm cồm bò dậy, người còn yếu lắm nhưng cứ lững thững ra ngoài sân. Ai cũng tưởng ông dạo một lát cho đỡ chồn chân rồi vào nằm. Ai dè ông biến mất. Hết buổi sáng cũng không thấy ông về. Cả nhà hoảng hốt , nghĩ ông ra lạnh, người xanh lướt như tàu lá, lại cảm phong hàn mà ngã ra ở đâu đấy, không ai biết, khéo mà chết không kịp cứu, thế là đổ nhau đi tìm, thêm một phen kinh hoảng.
Đầu giờ chiều, ông Ngọc qua, nghe tin dữ như thế cũng đứng ngồi không yên, bèn dắt xe đi tìm ông Tấn Thọ. Ai ngờ vừa dắt xe ra khỏi cổng thì thấy ông Tấn Thọ từ ngoài loạng choạng chạy vào, tay ôm giải thưởng, miệng lắp bắp nói không ra hơi :"Đánh giải lần này thích quá, em lại giật được quán quân rồi đây này !" Rồi chìa cho ông Ngọc giải thưởng mình vừa đoạt được. Ông Ngọc chỉ biết lắc đầu, chỉ tay mắng ông Thọ :"Quá thể cái máu cờ của chú mày, chết tới nơi rồi mà vẫn không bỏ được à !"
Duy_Tran
10-04-2004, 06:01
Cao thủ cờ tướng và bóng rổMột ngày kia, Trương tình cờ gặp một người bạn cũ.
Trương: "Lâu quá không gặp, kỳ này thế nào?"
Bạn: "Chơi bóng rổ với đánh cờ tướng. Chỗ bạn bè nói thật, thằng vô địch bóng rổ với thằng vô địch cờ tướng toàn quốc vẫn chưa phải là đối thủ của mình đấy."
Trương hoài nghi: "Có nổ quá không, ông bạn?"
Bạn: "Thật trăm phần trăm. Thằng vô địch cờ tướng chơi bóng rổ không lại với mình; còn thằng vô địch bóng rổ chắc chắn không hạ nổi cờ của mình đâu."
Danh thủ cờ tướng
Có một nhười rất ham chơi cờ tướng và thường khoe khoang là cao tay, sắc nước ít ai bì được.Một lần,anh ta đánh cờ với một người khác, anh ta bị thua ba ván liền.Hôm sau, có người vờ không biết hỏi:
-Tối qua chơi mấy ván?
Anh ta trả lời:
-Ba ván!
-Thắng thua thế nào?
Anh ta nói dõng dạc :
-Nước cờ tối qua à ván thứ nhất tôi không thắng anh ta.Ván thứ hai,anh ta không thua tôi .Ván thứ ba tôi bảo thủ hòa, anh ta dứt khoát không nghe !
Cái gì to ra
Ðứa bé hỏi bố :
- Chơi thể thao có ích gì hả bố?
- Thể thao làm cho mọi cái đều to ra. Thí dụ : Bóng đá làm cho đùi to ra. Quyền anh làm cho tay to ra, cử tạ làm cho ngực to ra ...
Bà vợ thấy thế hỏi luôn:
- Còn ông chơi cờ tướng suốt ngày, thì cái gì to ra ?
Ông chồng bí quá :
- Thì cái mồm bà to ra, chứ còn cái gì nữa !
Con chó thông minh
Vào một buổi trưa, trên vỉa hè có một ông thày cờ đang đánh cờ tướng với một chú khuyển. Người qua đường thấy chuyện lạ túm lại xem. Một người thấy chó biết đánh cờ , phục quá bèn nói:
- Chà! Con chó này dám là con chó thông minh nhất trên thế giới lắm!
Ông thày cờ nghe thấy có người tán dương con chó thì bực mình càu nhàu nói:
- Thông minh quái gì, nó phải suy nghĩ mãi mới đi được một nước. Từ sáng tới giờ nó với tôi chơi được có bốn ván cờ thì nó đã thua hết ba ván!
Duy_Tran
10-04-2004, 06:27
Tại sao có quân Mã trong bàn cờ tướng? Bởi vì nó đại diện cho lực lượng kỵ binh. Từ thời xưa, khi giao thông chưa phát triển thì ngựa là phương tiện đi lại hữu hiệu nhất ở vùng rừng núi và càng phát huy tác dụng trong chiến tranh với những đội kỵ binh dũng mãnh.
Khác với các quân Sĩ, Xe, Pháo, quân Mã có cách đi không giống ai: Đi theo hình chữ nhật. Đáng lẽ nó phải chạy thẳng, vì chạy vốn là sở trường của nó, nhưng luật chơi không cho phép nên nó đành “phi nước Kiệu”, một kiểu đi thường thấy trong các cuộc diễu binh. Trên bàn cờ nó không hoàn toàn ung dung muốn nhảy đâu thì nhảy, vì có nhiều chướng ngại.
"Xe mười – Pháo bảy – Ngựa ba"
Theo câu nói trên thì giá trị của Mã chỉ có ba, mà giá trị của Pháo gấp đôi. Cờ tướng càng ngày càng phát triển, các chuyên gia nghiên cứu sâu và đưa ra cách tính toán giá trị của các quân có tính cách khoa học hơn, theo đó:
- Quân Tốt ở vị trí đầu tiên = 1
- Quân Tốt khi đã qua sông = 2
- Quân Mã = 4,5
- Quân Pháo = 5
- Quân Xe = 10...
Các thế đứng của quân Mã trên bàn cờ
Quân Mã nếu đứng ở trung tâm bàn cờ thì nó kiểm soát đến 8 vị trí,
Bàn cờ tướng nên người ta thường gán cho nó danh từ mỹ miều “Bát diện uy phong”, nhưng khi ở biên bàn cờ thì nó chỉ còn kiểm soát 3 vị trí và khi ở góc bàn cờ thì nó kiểm soát 2 vị trí. Trong các nước tấn công của Mã mà quân Tướng đối phương sợ nhất là:
* Mã chữ Khẩu: Đây là nước kiềm chế Tướng đối phương rất lợi hại, có thể phối hợp với Xe để chiếu bí.
* Mã chữ Điền: Đây cũng là một thế đứng kiềm chế Tướng đối phương rất thường gặp trong các ván cờ.
* Song Mã ẩm tuyền: Hai Mã cùng uống nước suối - chỉ sức tấn công phối hợp của hai quân Mã - cũng là một đòn rất lợi hại.
* Tiền Mã hậu Pháo: Là đòn phối hợp thường gặp dùng để chỉ Pháo và Mã chiếu bí đối phương.
Các thế trận liên quan đến Mã
Nếu như năm 1632 danh kỳ Chu Tấn Trinh viết quyển “Quất Trung Bí” ca ngợi sức mạnh của Pháo trong thế trận Pháo đầu, thì 60 năm sau danh kỳ Vương Tái Việt trong tác phẩm lừng danh “Mai Hoa phổ” đã chứng minh ngược lại là “Bình Phong Mã” vẫn có thể chống lại sức tấn công của Pháo đầu.
Một số khai cuộc có liên quan đến Mã
1- Khởi Mã Cuộc; 2- Bình Phong Mã; 3- Phản Công Mã; 4- Đơn Đề Mã; 5- Triều Cung Mã...
Danh thủ Việt Nam sử dụng Mã hay nhất
Nhìn chung nếu đã là tay cờ giỏi thì bất cứ một quân cờ nào cũng phải sử dụng linh hoạt cả. Tuy nhiên, trong quá trình thi đấu, một số kỳ thủ đều công nhận cố danh thủ Hà Quang Bố là người sử dụng cặp Mã hay nhất. Năm 1932, học trò của Chung Trân là Triệu Khôn từ Quảng Đông sang Việt Nam đã bị Hà Quang Bố đánh thắng một ván. Đương thời ông giáo Bố được làng cờ ca ngợi là “cặp thần Mã của giáo Bố”. Danh thủ thứ hai của Việt Nam sử dụng cặp Mã hay là Lý Anh Mậu. Trong một ván thi đấu giải vô địch TP HCM năm 1977 tại Nhà Văn hóa Lao Động (nay là Cung Văn hóa Lao Động), Lý Anh Mậu đã sử dụng quân Mã rất xuất sắc, đưa quân Mã vào cửa tử để sau đó bắt được Tướng đối phương.
Duy_Tran
10-04-2004, 06:34
Cờ tướng là một môn giải trí nghệ thuật rất là phổ biến ở Việt Nam. Từ đầu làng đến cuối xóm, nhà nào cũng có một bàn cờ. Chiều chiều ra ngoài ngỏ hẻm hay cạnh công viên hoặc là bên lề đường, chúng ta đều thấy có những cuộc thi cờ, cờ thế, cờ độ.etc.. rất là thú vị. Đặc biệt mỗi khi Tết đến, đấu cờ tướng là một môn không thể thiếu được trong các cuộc triễn lãm chợ tết hay là trong những buổi họp mặt gia đình, bàn cờ tướng đem lại một niềm vui cho tất cả bà con thân quyến.
Từ xưa đến nay, một người được coi là Văn Võ Song Toàn thì phải am tường, hiểu biết Cầm Kỳ Thi Họa. Cờ tướng được xếp trong hàng thứ nhì sau "Cầm" trong bốn môn giải trí nghệ thuật này.
"Cầm, kỳ, thi, tửu
Đường ăn chơi mỗi vẻ mỗi hay
Đàn năm cây réo rắt tình tình đây
Cờ đôi nước rập rình xe ngựa đó..."
Nguyễn Công Trứ
Đại thi hào Nguyễn Du cũng đưa cảnh đánh cờ rất tao nhã vào truyện Kiều
"Đôi phen nét vẽ câu thơ
Cung cầm trong nguyệt, nước cờ dưới hoa"
Tác giả "Tần Cung Oán" lại cho cờ tướng là một thú vui thần tiên
"Cờ tiên, rượu Thánh ai đong
Lưu tinh, Đế Thích là phường tri âm".
Trong "Nhị Độ Mai" cờ tướng cũng được xem là một trong những thú vui thanh cao
"Đàn trước gió, rượu bên hoa
Câu thơ trong tuyết, cuộc cờ dưới hoa".
Thi hào Nguyễn Khuyến dù có cái cười sâu cay, đâm chọc, mĩa mai cuộc đời nhưng ông vẫn phải tìm bạn qua cuộc cờ:
"Đem cờ vua Thích vui tìm bạn
Mượn chén Ông Lưu học tỉnh say"
Khi nói đến Cờ Tướng trong thơ văn thì không ai quên được bài "Đánh cờ người" của Hồ Xuân Hương
ĐÁNH CỜ NGƯỜI
Chàng với thiếp đêm khua trằn trọc
Đốt đèn lên đánh cuộc cờ người
Hẹn rằng đấu trí mà chơi
Cấm ngoại thủy không ai được biết
Bao tướng sĩ bày ra cho hết
Đễ đôi ta quyết chiến một phen
Quân thiếp trắng quân chàng đen
Hai quân ấy chơi nhau đà đả lửa
Bước mới vào chàng liền nhảy ngựa
Thiếp vội vàng vén phía tượng lên
Hai xe hà chàng gác hai bên
Thiếp sợ bí thiếp liền gảnh sĩ
Chàng lừa thiếp đang khi bất ý
Giục chốt đầu dú dí vô cung
Thiếp còn đang mắc nước xe hồng
Nước Pháo đã nổ đùng ra chiến
Chàng bảo chịu thiếp rằng chẳng chịu
Thua thì thua quyết níu lấy con
Khi vui nước nước non non
Khi buồn lại giở cờ son quân ngà...
Hồ Xuân Hương
Tác giả Hồ Xuân Hương mượn cờ tướng để diễn tả "cuộc cờ trai gái" hết sức độc đáo và lý thú qua bài thơ trên. Với một cách khéo léo, bà đả dùng các thế cờ tinh xảo đễ diễn tả nghệ thuật "chăn gối" của trai gái thật là điêu luyện.
Không chỉ có thành phần văn nhân, thi sĩ, vua quan, thần tiên mới hâm mộ cờ tướng mà đến nhân dân lao động chân lắm tay bùn cũng hâm mộ cờ tướng cho nên dân gian ta có câu ca dao đố cờ truyền miệng như sau:
Hai ông mà chẳng có bà
Sinh con đẻ cháu đến ba mươi người
Mười người sinh nở tốt tươi
Bốn người đi học lại đòi làm quan
Tám người xa pháo nghênh ngang,
Tám người voi ngựa rộn ràng hơn xưa
Ca dao dân gian
Rõ ràng ở bất cứ nơi đâu, thời nào cờ tướng vẫn được nhiều thành phần và đông đảo nhân dân lao động mọi lứa tuổi hâm mô, say mê tìm đến...
To dohasu: Cái tích ấy thì đọc trong lịch sử cờ tướng, còn cờ gì thì không rõ. Có thể là cờ vây, nhưng mà cái ý ở đây nói là không phải chỉ con trai đánh cờ tướng giỏi, mà con gái đánh cờ cũng rất hay mà còn biết tận dụng ưu điểm của mình. Còn về ông Nguyễn Tấn Thọ đấu huề cờ, thì có một số thế cờ tuy hơn quân, có thể 1 con chốt cũng la hơn thế mà huề, hoặc 1 bên còn bền sĩ tượng, bên con xe, gọi là hơn thế mà huề. Người ta là vô địch Tàu mà không biết đánh cờ tàn sao? Nếu cậu đánh giỏi hơn thì hãy làm vô địch Việt Nam cái đã rồi vô địch thế giới hơn Tàu. Người ta đánh giao hữu thì chơi sao cho nó đẹp, tuy hoà nhưng vẫn thắng được nể trọng. Đấy gọi là nghệ thuật cờ tướng. Còn nick cờ tướng của tôi trong clubxiangqi là nick Duy_Tran, mới có 18xx thôi, dạo này mắc thi nên không có thời gian luyện cờ. Khi nào trên được 1800 kiếm tôi mà đánh. Không thích đánh với dzịt, mất thời gian! :cool:
Nói dzậy bộ cậu tưởng là cờ tướng VN ngon hơn cờ tướng tàu àh?? tớ thì cà là mèng thôi-không vô địch VN được. Nhưng 18xx thì tớ làm nick mới chỉ đánh 1 buổi là được, tưởng gì? 18xx cũng là vịt thôi - ở ngoài tớ vẫn cất ngựa ý mà, không tin hỏi thằng lubo, biết thằng lubo không? thằng anh tớ đấy. Lại còn đánh lâu rồi chứ, hơn 1500 gamé rồi mà chỉ có 1885 -----------------> cậu cũng mê cờ thiệt đấy, nhưng đếck có khả năng.
Hê,nick cua toi la BtMarsX,được 1689 rồi,hôm nào lên oánh thử đê.
HP_KID2002
10-04-2004, 11:57
ý, bộ cái con bé Ngô Lan Hương oánh cờ tướng è ?? trước giờ em tưởng nó chơi cờ vua chứ ^^ .. trả lời em cái doshaku. lần trước ra hông giới thiệu giè hix trơn
DT: 1800 cũng tưởng ngon hé ^_^
Duy_Tran
10-04-2004, 12:06
Nói dzậy bộ cậu tưởng là cờ tướng VN ngon hơn cờ tướng tàu àh?? tớ thì cà là mèng thôi-không vô địch VN được. Nhưng 18xx thì tớ làm nick mới chỉ đánh 1 buổi là được, tưởng gì? 18xx cũng là vịt thôi - ở ngoài tớ vẫn cất ngựa ý mà, không tin hỏi thằng lubo, biết thằng lubo không? thằng anh tớ đấy. Lại còn đánh lâu rồi chứ, hơn 1500 gamé rồi mà chỉ có 1885 -----------------> cậu cũng mê cờ thiệt đấy, nhưng đếck có khả năng.
Nổ quá dzịt ơi! Mày tưởng có anh là lubo là tao sợ à? Thích thì lấy nick mạnh nhất ra mà đánh, mày lấy nick bao nhiêu điểm tao cũng sẽ lấy nick bấy nhiêu điểm ra mà đánh. Anh mày là lubo chứ có phải mày đâu mà tao phải sợ? Đánh cờ mà cũng sợ thì tao kô bao giờ đánh cờ làm gì cả!
Nổ quá dzịt ơi! Mày tưởng có anh là lubo là tao sợ à? Thích thì lấy nick mạnh nhất ra mà đánh, mày lấy nick bao nhiêu điểm tao cũng sẽ lấy nick bấy nhiêu điểm ra mà đánh. Anh mày là lubo chứ có phải mày đâu mà tao phải sợ? Đánh cờ mà cũng sợ thì tao kô bao giờ đánh cờ làm gì cả!
thôi, thôi, xin chú, anh là anh thằng lubo, và mấy thằng nữa bach_ly_bang v.v. . . có muốn hỏi thì YM của anh là bao6dan. nick cxq cũng vậy.
trêu chú 1 tý, dễ nổi nóng quá, anh dặn là chớ có nổi nóng thế khi đến xới cờ độ, nhẵn túi đó, thằng em.
ý, bộ cái con bé Ngô Lan Hương oánh cờ tướng è ?? trước giờ em tưởng nó chơi cờ vua chứ ^^ .. trả lời em cái doshaku. lần trước ra hông giới thiệu giè hix trơn
DT: 1800 cũng tưởng ngon hé ^_^
Ngô Lan Hương ở trong tp đó kid, không phải Nguyễn Thị Hương cờ Vây đâu em, con đó là học trò bạn anh,
Duy_Tran
10-04-2004, 16:13
thôi, thôi, xin chú, anh là anh thằng lubo, và mấy thằng nữa bach_ly_bang v.v. . . có muốn hỏi thì YM của anh là bao6dan. nick cxq cũng vậy.
trêu chú 1 tý, dễ nổi nóng quá, anh dặn là chớ có nổi nóng thế khi đến xới cờ độ, nhẵn túi đó, thằng em.
:cool: LuBo là cái thằng Trịnh Quốc Trọng Nghĩa phải không? Đánh là đánh liền, không có gì phải sợ. Lấy nick 21xx ra uýnh nhau cũng thấy xứng đáng B-) Đánh cờ mà sợ thì không phải Duy_Tran này. [-x
Duy_Tran
12-04-2004, 08:03
Tôi còn nhớ lúc tôi khoảng 5-6 tuổi ở VN tôi thường theo ngoại tôi học đánh cờ. Ngoại tôi tuy tuổi đã cao nhưng mà Cờ Tướng là môn mà Ông tôi thích nhất. Là một cao thủ rất hâm mộ cờ tướng, ngoại tôi đã nhờ thợ khéo tay vẻ một bàn cờ bằng đá thạch trắng trên sân thượng rồi nhờ người lên Ba Mê Thuộc mua mấy bộ Cờ Ngà bằng tê giác đễ chơi. Không gì thích thú bằng đấu cờ với Ngoại tôi. Tại vì Ông tôi đả trên tám mươi tuổi, mỗi khi suy nghĩ lâu là huyết áp lên cao cho nên đánh cờ với ngoại tôi là có chén hột dưa, một bình trà, một đĩa mứt và một án hương trầm có mùi thơm để dưới gió đuổi muỗi. Hai Ông cháu tôi vừa ăn vừa đánh cờ đàm đạo. Mỗi đêm trăng sáng, xung quanh là đầy đủ hoa thơm cỏ lạ mà Ông Bà Ngoại tôi đã bỏ bao năm tu bổ bốc lên một mùi hương ngào ngạt, ngoại tôi thường vuốt râu uống trà vừa ngắm trăng vừa đánh cờ và ngâm lên hai câu thơ Kiều của Nguyễn Du rằng:
"Khi chén rượu, khi cuộc cờ
Khi xem hoa nở, khi chờ trăng lên"
Mỗi lần đánh cờ với Ngoại tôi, đi một nước cờ hay ngoại tôi thường kễ những tích xưa cho tôi nghẹ Tại sao thế này gọi là Liên Hoàng Kế, Hỏa Thiêu Sạn Đạo hay là Tam Khí Châu Du xuất phát từ đâu..? Ngoại tôi không những dạy tôi những nguyên lý xuất chiến trông khi đánh cờ mà Ngoại thường dùng cờ đễ dạy tôi những cách làm người cũng như dùng thế cờ đễ dạy tôi những miếng võ Thiếu Lâm bí truyền mà ngoại tôi đã từng học khi còn niên thiếu. Con nhớ nha "đánh cờ cũng như đấu võ, khi tấn công thì phải thần tốc, khi thủ thì phải gọn gàng. Tấn thoái liên minh mới bách chiến bách thắng."
Duy_Tran
12-04-2004, 08:05
Tại vì còn nhỏ cho nên tôi đánh cờ mỗi khi ăn con là vỗ "bóp bóp" đễ ra oaị Tôi nhớ có một lần trong thế thất thủ tôi ví được con chốt và dùng hết sức bình sanh đập đầu chốt một cái "bóp.."..làm con cờ ngà muốn mẻ đi một miếng. Nhân thế đó Ngoại tôi liền dạy nguyên lý "Không đập đầu chốt" mà đến bây giờ tôi vẫn không quên. Ngoại tôi nói rằng, trong cờ tướng có nhiều loại quân cờ, Tướng Sĩ Tượng, Xe, Pháo, Mã. Nếu nói về tôn ty trật tự thì cao nhất là Tướng rồi mới đến Sĩ, Tượng, Xe, Pháo, Mã và cuối cùng là con Chốt. Con Chốt sẳn sàng chết bất cứ lúc nào đễ dành thế công. Con chốt cũng sẳn sàng chết khi mà tướng gặp nguỵ. Hễ mà thấy lợi cờ đễ thí chốt thì con chốt sẳn sàng chết, cho nên Ngoại tôi dạy rằng làm người phải có nhân nghĩa. Con chốt chỉ tấn chớ không lùi, nó chết vì chủ để đem chiến công lại nhưng mà người chơi cờ chỉ cắm đầu vỗ mạnh thì thật là chua xót biết mấy. Nói xong, Ngoại tôi cầm con chốt lên vuốt nhè nhẹ như là một con vật vậy. Từ đó về sau, tôi không bao giờ dám vỗ đầu bất cứ một con nào đặc biệt nhất là con chốt..
Duy_Tran
12-04-2004, 08:07
Ngoại tôi cũng thường nói, "Quân xe không chiếu hậu". Tại vì xe tượng trưng cho người Quân Tử. Kẻ quân tử không bao giờ đánh sau đích người khác hoặc là ví kẻ cùng đường cho nên Quân xe không chiếu hậu. Nói đến đây, Ngoại tôi liền đem Quan Công ra kể. Khi thua trận Xích Bích, Tào Tháo bỏ ngựa xuống đất chạy chân bởi vì biết tánh Quan Vân Trường là người trung nghĩa không bao giờ giết kẻ dưới ngựa. Tuy thế, Ngoại tôi nói tiếp, Quan Công tha Tào Tháo ở Hoa Dung Lộ là vi phạm quận lệnh trái với nguyên lý trong chiến tranh "Dưỡng hỗ dĩ họa" vả lại cái nguyên lý này còn tùy thuộc vào người chơi bởi vì "Hàn Tính lòn trôn" mới bình thiên hạ cho nên trước khi đánh cờ phải giao trước luật này. Nói tới đoạn này, Ngoại tôi liền ngâm bốn câu thơ:
"Tào Man thua chạy đến Hoa Dung
Khéo đâu đường hẻm gặp Quan Công
Chỉ vì tình nghĩa còn ghi tạc
Nên đễ rồng ra thoát xuống sông"
Dân Gian
Duy_Tran
12-04-2004, 08:08
"Hắc giả tiên hành" là luật mà Ngoại tôi giãi thích tôi lâu nhất bởi vì nó áp dụng nhiều nguyên lý ngũ hành. Cờ Tướng lấy sự công bằng làm chuẩn mực cho nên bên đỏ, bên đen là hai bên cờ băng nhau nhưng tại sao lại bên đen đi trước? Ngoại tôi giải thích rằng màu sắc ảnh hưởng đến tâm lý, khí lực của con người. Trong luật ngũ hành, màu đen thuộc về âm, ban đêm thì trời tối đen là âm, mà đã thuộc về âm thì xấu hoặc yếu thế thường có ảnh hưởng không tốt vì vậy người chơi cờ đen khí lực sẻ giảm hơn người chơi cờ đỏ. Do đó, để bù lại sự giảm sút khí lực, hoặc xui xẻo, không tốt cho nên người chơi cờ đỏ phải để người chơi cờ đen đi trước. Mặc dầu vậy ngoại tôi nói tiếp nếu mà hai bên hòa nhau thì người chơi cờ đen phải cảm thấy hổ thẹn tại vì đi tiên một nước mà vẫn không thắng được đối phương.
Duy_Tran
12-04-2004, 08:09
"Bút sa gà chết" là luật mà tôi phạm nhiều nhất. Mỗi lần đi một con, đút xe vô chân mã là tôi liền xin hoãn lại. Luật này thì tùy thuột vào người chơi cờ. Nếu mà hai người dùng cờ để giải trí thì luật này có thể hồi hoản được tại vì nếu áp dụng triệt để quá, ván cờ sẻ mất phần thú vị. Nhưng mà nếu đánh cờ độ, đấu cờ thì luật này phải nghiêm chỉnh chấp hành. Tôi có dịp đấu với nhiều tay cờ là khách của
ngoại tôi. Có cụ giao trước là hể đặt con cờ xuống phải gỏ ba lần thì mới tính. Cho nên Ông ta đi một nước, sau khi đặt con cờ xuống bàn xong ngẫm nghỉ một lúc rồi dùng ngón tay gỏ cái cốc rồi suy nghỉ tiếp. Ông ta làm như thế ba lần mới đi. Nếu mà thấy nguy hiểm hay là tính lại, ông ấy đi lại nước khác và suy nghỉ tiếp. Một ván cờ kéo dài 4-5 tiếng nhưng mà rất lý thú vì mọi hai đối thủ điều dùng tinh hoa của cờ để chơi vơi nhaụ
Và luật sau cùng là "Chiếu Bất Quá Tam". Phàm việc gì cũng có tốt có xấu. Đánh người là hành vi xấu nên đánh tướng đến ba lần thì không còn ra thể thống gì nửa. Người đánh cờ nếu đã chiếu tướng đến ba lần mà không bắt được tướng thì phải biết xấu hổ, đừng chiếu tướng nữa. Số ba trong cờ tướng còn có ý nghĩa triết lý là: Trời có ba cái quý: Nhật, Nguyệt, Tinh (Mặt trời, Mặt trăng, và Sao), Người có ba cái quý Thiên, Địa, Nhân (Trời, Đất, Người) bao trùm hết cả muôn loài vạn vật. Nếu ba cái quý ấy mà hết thì tất bị hư hoại. Cho nên nếu một quân cờ chiếu tướng đến ba lần mà không bắt được tướng là coi như đã hết thế rồi, nếu tiếp tục nữa là trái với đạo lý.
Duy_Tran
12-04-2004, 08:11
Ngoại tôi còn giải thích tôi rằng tâm lý con người rất là phức tạp, đa dạng do từng đặc điểm khí chất. Tuy nhiên người ta có thể phân thành các nhóm khí chất chính như sau: người nóng nảy, người điềm tỉnh, người linh hoạt, người ích kỷ hẹp hòi, người nhẫn nại, người kiêu ngạo ..etc.. Qua cuộc cờ, do thể hiện phong cách chơi, người ta đã để bộc lộ tánh tình. Điều này rất rõ ràng và dễ thấy:
* Người nóng nảy thì thích tấn công, đánh nhanh, vội vàng hấp tấp, muốn kết thúc cuộc cờ sớm, thường sử dụng các chiến lược tấn công.
* Người kiên nhẫn thì thích thú hơn công thường sử dụng các chiến lược phòng thủ, phản công như Bình Phong Mã, Đơn đề mã, Pháo Giăng. Họ chịu khó tính toán, suy nghĩ liên tục, đợi khi đối phương sơ hở mới tấn công. Đánh chậm, tiêu tốn thì giờ cho cuộc cờ.
* Người kiêu ngạo háo thắng bộc lộ sự hân hoan ngay khi thắng một quân hay một nước đi có lợi, lấy sự hơn người làm thích thú, luôn cho mình hơn người.
* Người linh hoạt tính toán nhanh, thông minh xử lý ngay mọi tình huống, nghĩ ra được nhiều thế đánh hay, nước đi của họ lã lướt đẹp mắt, có nhiều sáng tạo.
* Người ích kỷ hẹp hòi: Ưa hoãn, bất tài mà lại muốn thắng hơn người.
* Người lơ đễnh thường bỏ sót nước, sơ xuất dễ bị mất quân, dẫn đến thua cuộc, không tập trung tư duy liên tục thậm chí có khi giống như lãng trí đem Xe đi vào chân Ngựa đối phương.
* Người trầm tĩnh dù thua quân vẫn bình tĩnh chống đỡ, tính toán cẫn thận, đánh chậm mà thắng nước, ít nói, không ồn ào. Họ đi con cờ nhẹ nhàng không có tiếng động.
* Người hiếu thắng luôn luôn muốn hơn người khác. Khi bị thua là họ muốn đánh hoài đễ gỡ, đến khi nào thắng được một vài ván cờ rồi mới chịu nghỉ ngơi.
Cho nên những tay danh thủ cao cờ nét mặt ích khi thay đổi. Công cũng như thủ, lợi cờ hay thua cờ họ vẫn trầm tỉnh, cân nhắc đắng đo từng con cờ.
Tôi đã có dịp đánh cờ với nhiều tay cao cờ. Mặc dầu tuy đã lớn tuổi nhưng tánh tình vẫn không thay đổi. Có người tỏ thái độ rất nóng nảy khi bị thua con, hoặc là bị ví xe rồi theo vài câu xóc họng tỏ ra nóng nảy, mặt mày đỏ gay lên. Lúc đó nước cờ sẽ loạn và chắc chắn sẻ thua đối phương. Có người đánh rất là tỉnh mặc dầu mất cả hai xe nhưng vẫn bình tĩnh chiến đấu đễ lấy lại thế cờ và sau cùng tiêu diệt địch thủ. Cho nên đánh cờ tướng luôn luôn dữ thái độ bình tỉnh, hoà nhả, tâm hồn thảnh thơi và cứ nghĩ là mình đang học đánh cờ, dùng cờ đễ giải buồn hơn là dùng cờ để phân cao thấp. Có như vậy thì nước cờ của chúng ta ngày càng vững mạnh và nghệ thuật chơi cờ tướng cũng được nâng cao hơn.
Khi nói đến cờ tướng thì ai ai cũng nghỉ chỉ có phái nam, đấng mày râu mới chơi thôi chớ mấy người tay yếu chân mềm như mấy cô thì không thích hợp mấy. Đây là một lối suy nghỉ thật là cạn hẹp. Tôi được hân hạnh quen biết một số nữ cao thủ cờ tướng, không những đã có sắc đẹp nghiêng thành mà cũng là người hâm mộ chơi cờ tướng. Nước cờ của các cô đánh rất khác lạ và biến hóa lạ thường. Lối suy nghỉ của đàn bà khác với đàn ông và có thể nói là sâu hơn và lắc léo hơn cho nên có rất nhiều nước đi mà tôi cũng phải giật mình không thể đoán ra ý nghỉ của đối phương. Có cô vừa đánh cờ vừa cười đễ "phân tâm" đối thủ, có cô thì vừa đánh vừa hỏi chuyện, nhiều lúc "chốt vô cung" cũng không biết đi đường nào. Đó là những điểm khá đặc biệt của phái nữ.
Duy_Tran
12-04-2004, 08:13
Cờ tướng không những là một môn giải trí lành mạnh mà còn dạy cho ta biết tâm lý, tánh tình của người đối thủ. Mẹ tôi thường kễ câu chuyện "đánh cờ cưới vợ" của cha tôi cho tôi nghẹ Cha tôi là một tay cao cờ, mỗi lần đến nhà thăm mẹ tôi thị bị Ngoại tôi "hỏi thăm" đủ điều hết. Nhưng Ngoại tôi đắc ý nhất là đánh cờ. Không có gì vui bằng gặp "kỳ phùng địch thủ". Sau mấy ván cờ Ngoại tôi tỏ vẻ rất thích Cha tôi. Sau này, Ngoại tôi kễ cho tôi nghe rằng Cha tôi mỗi lần đánh cờ dụng binh rất kỹ, tâm lý vững vàng và đặc biệt là đánh cờ theo lối quân tử. Có những nước cha tôi đi không thí một con nào mà vẫn dồn địch thủ vào thế yếu. Ngoại tôi thường nói là nếu Cha tôi còn sống đến ngày nay chắc tôi chơi cờ sẻ tiến bộ hơn nhiều và có thể sẻ khá hơn cha tôi bởi vì tôi sở trường là dùng cặp pháo. Pháo giăng, pháo trùng, pháo đầu song đội etc..là những nước cờ công của tôi. Nhưng ngược lại, cha tôi sở trường là cặp Ngựa. Ngoại tôi nói con ngựa cha tôi rất kỳ ảo, chỉ đi có mấy nước mà con ngựa đã nhập cung. Nhưng mà sách thường nói "pháo bảy, ngựa ba". Nói tới đây Ngoại tôi kể một tích đánh cờ xãy ra trong lịch sử VN.
Lời kết của tác giả:
Nói tóm lại, cờ tướng là một nghệ thuật rất là tinh xảo. Nó không những rèn luyện trí óc cho người chơi cờ mà còn dạy người chơi cờ cách xữ thế, dạy người Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí, Tín cho nên chúng ta nên khuyến khích con em chúng ta học chơi cờ, bảo tồn nền tinh hoa của cờ tướng cũng như dùng cờ tướng làm một môn giải trí lành mạnh và học hỏi được nhiều kinh nghiệm, điển tích của người xưa..
So_No_Mi
19-04-2004, 08:47
Làm chi mà post dữ thế ông anh,đúng là chơi cờ thì phải có 1 bàn cờ và quân cờ đẹp,bên cạnh đó là cảnh vật thơ mộng và điều quan trọng nhất là có người chơi là đối thủ của mình phải giỏi hơn và có trình độ tương đương đẻ có cơ hội mà trau dồi...hoc hỏi kinh nghiệm.../
Duy_Tran
19-04-2004, 19:13
Làm chi mà post dữ thế ông anh,đúng là chơi cờ thì phải có 1 bàn cờ và quân cờ đẹp,bên cạnh đó là cảnh vật thơ mộng và điều quan trọng nhất là có người chơi là đối thủ của mình phải giỏi hơn và có trình độ tương đương đẻ có cơ hội mà trau dồi...hoc hỏi kinh nghiệm.../
Thì post lên để cho mọi người thấy cái hay cái đẹp của cờ tướng! Chẳng qua muốn mọi người thấy thích chơi cờ tướng hơn qua bài sưu tầm của tôi thôi!
Duy_Tran
19-04-2004, 19:21
Đánh cờ tướng là một trò tiêu khiển thú vị lắm. Dàn binh bố trận, đưa quân mình sang xâm lấn nước người, đánh cho tan tác đội ngũ của đối phương, đánh cho tướng địch phải chắp tay đầu hàng. Vừa công vừa thủ, tiền quân hậu quân phối hợp chặt chẽ, chặn đánh quân thù trên từng tấc đất. Lúc thì xe pháo công thành, khi thì tốt ngựa bắt tướng; lúc thì thương tiếc quân sĩ, bảo vệ cả con tốt mọn, khi thì thí mạng bỏ cả xe tượng để giữ lấy chủ soái tối cao. Chẳng lúc nào là không thú vị.
Nhưng thú nhất là khi thắng. Vì thắng thì có thể vỗ đùi đánh đét một cái để tự ban thưởng sách lược chinh đông chinh tây tài ba của mình. Ngoài ra, còn là để mục kích cái đau khổ của kẻ đại bại. Còn thua ư? Ồ, quê lắm. Hai khóe miệng tự nhiên chảy xệ xuống, không sao nhích lên nổi. Nhưng cũng phải ráng cười, vì không cười thì có vẻ như muốn mặc nhiên thừa nhận mình dở mà cũng là tự công nhận cái tài giỏi của thằng khỉ đối phương đáng ghét đang cười hí hửng ngay trước mặt. Nếu không cười gượng được thì cũng nói đôi lời vớt vát, chẳng hạn "tại tui sơ hở để chết mất con xe" hoặc, "tại tao lo tấn công quá nên quên thủ con tướng". Cười không nổi, nói không được, im lặng cũng chẳng xong thì chỉ có nước xách bàn cờ mà đập cho đối phương một trận. Anh rượt em, cha đuổi con có khi cũng chỉ vì thua một ván cờ (làm như thể đánh cờ với anh với cha thì phải làm bộ thua hoài vậy!). Sự thắng bại trong một bàn cờ có thể làm thay đổi nhiều thứ.
Tôi không phải là kẻ đánh cờ tướng chuyên nghiệp. Tôi chưa hề bỏ công để học cờ thế. Tôi biết đánh cờ, vậy thôi. Nhưng, có thể nói là do đánh cờ nhiều năm mà tôi có chút kinh nghiệm trong thế công cũng như thế thủœ để bày được những ván cờ không mấy tệ. Đánh với kẻ cao tay thì dù thắng hay bại tôi cũng học được những nước hay; còn đánh với kẻ thấp cờ, tôi có được cơ hội để thí nghiệm những nước cờ táo bạo mà tôi chưa dám áp dụng với kẻ ngang cơ hay trên cơ mình. Nhưng trong suốt mười mấy năm, kể từ khi bắt đầu tập đánh cờ — lúc mười tuổi — chỉ có hai lần đấu cờ làm tôi nhớ đời. Hai lần đó đều là những bài học ý nghĩa và thú vị cho tôi. Những bài học này không nằm trong thế cờ mà nằm ởœ cái tâm. Đúng, cái tâm của người đánh cờ.
Duy_Tran
19-04-2004, 19:24
Lần thứ nhất xảy ra vào năm tôi hai mươi hai tuổi. Đối thủ của tôi — phải sòng phẳng mà gọi như vậy — là một vị Thượng tọa lãnh đạo giáo hội Phật giáo có tiếng tăm. Trong khi chờ đợi thầy tôi (đi vắng chưa về), ông bảo tôi bày cờ ra. Nghe danh ông, tôi đã thấy khớp rồi, nói chi dùng trí mà đấu với ông, dù chỉ là qua những quân cờ. Nhưng đánh thì cứ phải đánh. Trận địa, nếu không bày thì thôi, bày thì phải đánh và đánh thì phải đánh để thắng, không thể nương tay. Vài nước dọ dẫm, tôi lấy được tự tin rồi tấn công tới tấp. Quân tôi ồ ạt sang sông, bắt con tốt, chụp con xe, phá đại pháo, không chừa một mạng. Thành không cung trống, quân tôi ba mặt vây kín, bắt bí tướng già trong tướng phủ. Ông cười vang, khen rằng: "Khá lắm, khá lắm!" rồi bày ván khác. Tôi tự hỏi: "Sao lại có thể dễ dàng như vậy? Nghe nói ông là một trong các vua cờ mà... hay là ông thả mình ván đầu?" Nghĩ vậy, tôi dè dặt và bắt đầu lưu ý cách đánh của ông. Nước cờ của ông thật là kỳ quái. Mỗi con cờ mang cả sức mạnh của sự im lặng chịu đựng, con trước con sau hòa hợp nhịp nhàng trong một khối đồng nhất nhưng lại đa dạng, biến hóa. Ông dụng cờ trong thế thủ, nhưng thế thủ đó lại chính là thế công, chặt chẽ, kỳ bí, lúc ẩn lúc hiện, khi tấn khi thối, không nước nào mà không chứa đựng tiềm lực của sự chinh phục, cảm hóa. Thế đi của ông như nước chảy, như mây trôi, trong khi lối đánh của tôi như lửa chụp, như núi đổ. Chận bắt, phủ đầu, tôi đuổi theo ông như cọp vồ rồng. Ông ung dung tự tại đưa đi những quân cờ khoáng đạt, bao dung; tôi hùng hổ, háo thắng đẩy tới những tinh binh hung tợn. Và cuối cùng, tôi lại thắng; thắng một cách không ngờ; thắng trong sự ngỡ ngàng, kinh dị. Tôi muốn nhìn lại thế cờ tàn trước mặt nhưng ông đưa tay xóa đi và nói: "Khá lắm, con lại thắng thầy rồi!" Nhưng, không thấy có dấu hiệu gì trên nét mặt ông cho thấy ông bị thua hai ván. Mắt ông sáng lên và ông buông một tràng cười sảng khoái y như khi người ta vừa làm được một điều gì đắc ý trên đời. Tôi lui về phòng riêng mà thất thần, giao động. Không, tôi không thắng gì cả. Tôi như một đấu thủ quyền anh đấm vào hư không những cú đấm thôi sơn cực mạnh; và những cú đấm không có đối tượng đón nhận đó chỉ làm cho kẻ đấm thêm mệt nhọc, khó thở mà thôi. Không thể đón bắt được hư không; không thể thắng được sự tịch lặng bằng những âm thanh thịnh nộ; không thể chinh phục được cái không bao la bằng cái có nhỏ mọn. Và, không thể thắng được một cái tâm rỗng, sáng.
Duy_Tran
11-09-2004, 09:29
Cho câu lại một bài để cái topic hiện lại cho mọi người đọc nhé mấy Bro. Nó cũ quá nên bị tắt rồi
Duy_Tran
11-09-2004, 09:32
Tôi hầu như bỏ cờ tướng từ lúc đó. Nhưng bốn năm sau, ở trong tù, thời giờ rộng rãi, tôi bắt đầu đánh cờ lại cho khuây khỏa. Trong phòng giam hơn sáu mươi người, tôi không gặp tay cờ nào ngang sức. Tôi chịu khó đánh cờ với cả những người mới tập chơi và đôi khi tôi thua họ mà lòng tôi vẫn hững hờ như không. Một năm sau, tôi mới gặp được đối thủ của tôi. Và đây chính là lần đấu cờ thứ hai mà tôi nhớ mãi trong đời.
Ông ta ở vào tuổi bốn tám hay bốn chín (có người đoán là trên năm mươi), nhưng trông mặt thì còn trẻ lắm. Ông bị giam ở phòng 6, bị các bạn cùng phòng trùm mền đánh cho một trận vì tội làm ăng-ten, tức là tội làm công việc báo cáo mọi sinh hoạt của phòng giam cho cán bộ trại. Lá bài ăng-ten bị lộ ở phòng 6, ông được cán bộ chuyển qua phòng 7 chúng tôi. Sự liên lạc qua lại giữa phòng 6 và phòng 7 rất dễ dàng, vì vậy, phòng chúng tôi nhận ra nhanh chóng tín hiệu của một cây ăng-ten mới. Ông được đón chào và tiếp xử một cách không mấy thân thiện cũng vì lẽ đó. Tuy nhiên, ông cũng tỏ ra là kẻ khoe khoang, khoác lác ngay từ những ngày đầu mới nhập phòng nên được đặt cho biệt danh là ông Bô (cái miệng nói bô bô) chứ tên thật của ông là Dự. Ngoài biệt danh Bô, hai yếu tố khác làm nổi bật cá tính của ông là: thứ nhất, sĩ quan Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, chức vụ thiếu tá, binh chủng không rõ ràng (lúc thì Thủy quân lục chiến, lúc thì Pháo binh, lúc thì Bộ binh, chẳng biết đâu mà mò); thứ hai, vô địch cờ tướng của trại giam B5, Biên Hòa. Ông có là vô địch cờ tướng củœa trại giam hay không thì phòng 7 này cũng chưa xác định được vì ông mới vào đây lần đầu; còn ông có là sĩ quan thứ thiệt hay không thì chỉ có cán bộ trại giam mới rõ mà thôi. Tôi thì nhận thấy mấy anh sĩ quan Cộng Hòa thực sự thì ít khi nào đi rao với bạn đồng phòng rằng mình là sĩ quan cả, trừ khi gặp kẻ tâm đầu ý hợp. Cho nên chuyện ông là sĩ quan này nọ, xuất thân từ đâu, chẳng làm tôi quan tâm lắm. Nhưng chính cái đại danh "vô địch cờ tướng của trại B5" đã cho tôi chút hứng thú để lưu ý tới ông ta. Một cái gì đó ngủ yên trong tôi bị đánh thức dậy.
Trong vòng mấy ngày đầu tiên vào phòng, ông Dự đã dọ hỏi ngay những ai là người cao cờ nhất phòng. Người ta nói chỉ có vài cao thủ thôi, trong đó có tôi. Ông đã tìm được đủ cơ hội để ra chiêu dằn mặt những cao thủ đó và cũng đã chứng tỏ cái chức vô địch cờ tướng của ông không phải là ngoa cho lắm. Nhưng ông và tôi vẫn chưa có dịp đấu cờ với nhau. Trong khi tôi đang đánh cờ với người khác, thỉnh thoảng ông đến gần, im lặng quan sát. Tôi chỉ ngang cờ với những kẻ thấp nhất mà ông chấp cả xe pháo ngựa — có lẽ đó là nhận xét của ông khiến ông chưa có ý rủ tôi đấu cờ. Những tay cao cờ ít khi chịu hạ mình hay tốn thì giờ để đánh với kẻ mới tập chơi vì làm như vậy sẽ hư nước cờ. Tuy vậy, những người trong phòng vẫn cứ thừa nhận tôi là một cao thủ. Điều này khiến cho nhà vô địch hiếu kỳ, háo hức muốn đọ trận với tôi. Tôi bắt được cái nôn nả, bồn chồn của ông trong nhiều ngày. Ông nghĩ là tôi sẽ như những tay chơi cờ khác: ước mong được tiếp cờ với một vô địch (để học hỏi thêm hoặc nếu may mắn, biết đâu lại đoạt giải vô địch), nên ông chịu khó chờ tôi. Nhưng phần tôi, tôi biết sẽ có lúc ông tự mở lời thách đấu với tôi. Và tôi cứ chờ đợi ông.
Duy_Tran
11-09-2004, 09:37
Cơ hội đó đến vào dịp Tết. Ông Dự đứng ngoài gà — mách nước — cho một đối thủ của tôi (đây là cách để dọ nước cờ của tôi mà chẳng thiệt thòi gì cho ông nếu lỡ thua). Tôi đánh thắng và ngay lúc đó, tôi muốn ông cắn câu, tôi đùa với đối thủ của mình, làm như không biết có ông đứng bên cạnh:
"Thấy chưa, nước đó thắng là thắng, dù có Đế Thiên Đế Thích xuống cũng gỡ không nổi nói chi người phàm!"
Nghe vậy ông chen vào, đẩy đối thủ của tôi sang bên, nói với giọng ra vẻ tự nhiên:
"Mày dở quá, để tao đánh thử với ông thầy này coi."
Rồi ông tự động sắp cờ, mắt chẳng nhìn tôi:
"Thử vài ván đầu năm nhé ông thầy?"
Tôi chỉ cười và sắp cờ. Ông tự ý bỏ một pháo một ngựa của ông ra ngoài, chấp tôi. Một sự khinh địch thái quá. Tôi nén bất bình. Tôi biết nếu tôi đánh cờ với một cái tâm đầy tự ái và tức giận, tôi sẽ không thắng được ai, tôi nói:
"Tôi nghĩ là chú chấp tôi thêm con xe nữa mới ngang cờ đó."
"Con xe nữa? Giỡn hoài, ông thầy cũng thuộc loại khá, tôi đâu dám bỏ xe. Hay là để thử vài ván rồi hãy tính, nhé!"
Trong phòng, người ta thấy ông đấu cờ với tôi liền tụ lại, xầm xì:
"Cao thủ gặp nhau rồi."
Nhiều người còn quảng cáo to hơn:
"Đến coi, đến coi! Kỳ phùng địch thủ. Tranh giải vô địch cờ tướng trại B5."
Nhờ trống pháo ngựa mà xe ông tiến nhanh, tấn công chớp nhoáng. Biết ông sở trường nơi cặp xe, tôi tập trung hai pháo hai ngựa của mình để hạ hai con xe của ông. Ông thua ván đầu, mất cả bình tĩnh. Ván kế tiếp ông cũng thua nốt, nóng nảy nói:
"Thôi đánh đồng đi, không chấp nữa!". Rồi ông lượm con pháo con ngựa ở ngoài vào. Hai ván kế tiếp đánh đồng mà ông vẫn cứ thua. Cả phòng giam la hét cổ võ tôi:
"Ông thầy hạ vô địch cờ tướng rồi!"
Ông tiếp tục sắp ván cờ khác nhưng đã đến giờ phát cơm, phải nghỉ. Ông miễn cưỡng rời bàn cờ để đi lãnh cơm. Bưng cơm đến chỗ tôi, vừa ăn ông vừa nói:
"Bữa nay tôi không được khỏe lắm. Hơn nữa tại tôi dễ ngươi, khinh địch nên thua. Chốc nữa ta lại bày ván khác nhé?"
"Đánh thì đánh. Mình rảnh rỗi mà, đánh cho đỡ buồn."
Tôi cười đáp ngay, không suy nghĩ, không từ chối. Ông đánh cờ rất hay, đánh với ông hào hứng lắm. Kể từ nhiều năm rồi, tôi ít khi nào thấy cao hứng với cờ tướng như khi được đánh với ông.
Thấy tôi đồng ý rồi, ông quay đi chỗ khác. Chờ ông đi rồi các bạn tù quanh tôi mới nói:
"Ông thầy đánh thẳng tay nghe, cho ổng biết mặt. Vô địch, hứ, kỳ này cho chừa cái tật nói trạng nói dóc."
"Phải cho hắn biết thế nào là phòng 7!"
"Ông thầy mà hạ được hắn dài dài thì phòng 7 mình đoạt chức vô địch B5 đó."
"Hạ rồi, hồi nãy hạ xính vính rồi!"
Tôi im lặng quan sát chính nỗi lòng mình. Cái háo thắng của tôi chưa chết. Cái tôi nhỏ mọn này đang có vẻ đắc ý với những thắng lợi tầm thường. Danh dự của tôi, danh dự của phòng 7, đó là cái gì nhỉ? Nhưng, trong ván cờ, không ai mong đợi sự bại trận. Đấu là để phân định sự cao thấp, thắng bại. Người ta chỉ có thể vui lòng thua trong một trận đấu mà chính mình cho phép và trường hợp này chỉ có thể xảy ra khi họ thương hay nhường nhịn đối thủ, hoặc coi đối thủ như một kẻ tầm thường không đáng để so tài. Nhưng đối với một đối thủ cao cơ, tự đại, sự cho phép đó có vẻ như bất khả. Tôi phải thắng, đó là ý muốn tự nhiên. Thắng được một kẻ vô địch khoác lác lúc nào cũng tự xưng mình bách chiến bách thắng là điều nên làm. Tôi hầu như quên mất mình là một tu sĩ.
Bàn cờ lại được bày ra. Sáu mươi mấy người trong phòng giam đều ủng hộ tôi, xúm xít quanh bàn cờ hoặc tụm năm tụm ba bàn tán, chờ đợi kết quả. Mọi sinh hoạt khác trong phòng giam đều trở nên thứ yếu. Tất cả đều như tập trung vào cuộc đọ sức ly kỳ trên bàn cờ. Ông Dự trở thành một chiến sĩ cô đơn, nhưng tôi có thể đọc thấy sự quyết tâm của ông hiện rõ trên nét mặt.
Phải công nhận là nước cờ của ông thật lão luyện. Không nước nào thừa, không nước nào lầm lỡ. Quân ông tiến nhanh như vũ bão giành thế chủ động. Quân cờ ông vùng vẫy ngang dọc như những hổ tướng tàn bạo, chém giết chẳng nương tay. Ông vây chặt cung cấm của tôi với sự phối hợp tinh diệu của các cánh quân lạnh lùng, vô cảm. Và tôi nhìn rõ, thật rõ, vẻ sắt máu dữ tợn trên những quân cờ màu đỏ của ông. Ông là một tay tinh tường về cờ thế. Vừa đánh ông vừa hô to tên những thế cờ y như người ta hô khẩu lệnh để điều binh ngoài trận địa. Điều này sẽ bất lợi cho ông nếu tôi cũng sành về cờ thế và binh pháp. Nhưng ông biết rõ tôi chẳng am tường gì về nó cả nên ông dùng nó để áp đảo tinh thần tôi, vừa để chứng tỏ ông đánh có bài bản, có kỹ thuật chứ không đánh một cách tài tử, lơ mơ như tôi. Tôi chẳng biết là tôi đã bày những thế trận gì. Có lẽ trong sách cờ thế không có tên gọi cho các nước cờ của tôi. Tùy theo thế công của ông mà tôi thủ, tùy theo chỗ hở của ông mà tôi phản công. Tôi đánh trong thế bị động, ứng biến. Cờ ông cao thì tôi cao theo, cờ ông thấp thì tôi thấp theo. Vì thế, cả ông lẫn tôi đều không ngờ là đôi lúc tôi lại có những nước cờ kỳ quặc, lạ lùng nhưng uyển chuyển và không kém phần bí hiểm. Tôi sực nhận ra rằng trước đây vị Thượng tọa kia đã từng đem cách đánh vô chiêu thức này để đánh với tôi. Sự khám phá đó làm tôi thích thú, hứng khởi. Nhưng chính cái hứng khởi này đã lấn áp ý niệm hơn thua trong tôi. Tôi rơi vào trạng thái mặc tình, tha hồ (nhậm vận — một thuật ngữ của Thiền học), bỏ mặc tất cả với một cõi lòng thênh thang, sảng khoái. Tôi thấy trước mắt mình, chính cái bàn cờ với những ô vuông ngăn chia hai cõi hai nước, một cánh đồng bát ngát mở ra dưới vòm trời cao xanh phảng phất những sợi mây trắng mỏng. Qua những cành lá xanh um của hai hàng cây chen bóng nghiêng ngã bên bờ sông tĩnh lặng, gió từ đâu kéo đến, đưa lên mùi hương ngai ngái êm nhẹ của ngàn hoa nội cỏ.
Tôi thua ván cờ đó. Cả phòng la ó, có ý trách tôi chểnh mảng. Họ nói, lý ra tôi phải thắng; từ thế thắng tôi đã rơi vào chỗ bại một cách vô lý.
Duy_Tran
11-09-2004, 09:39
Ván thứ hai cũng vậy, sắp thắng tôi lại thua. Ông Dự có vẻ đắc ý lắm nhưng vẫn chưa thỏa dạ. Ông hăm hở sắp ván khác rủ tôi đánh tiếp. Tôi từ chối. Anh trưởng phòng 7 kéo tôi lại một góc phòng, nói hành nói hẹ:
"Ông thầy thả hắn ta hả? Sao sắp thắng rồi lại thua? Ông thương hại hắn ta phải không? Làm ơn làm phước đánh đàng hoàng giùm tôi đi. Ông phải nhớ rằng danh dự phòng 7 đặt vào tay ông đó. Đánh lại đi."
Nhiều người khác cũng xúm lại, thúc đẩy tôi. Ai cũng nhắc đến danh dự của phòng 7. Tôi trở lại bàn cờ. Ông Dự vẫn còn ngồi đó như muốn tận hưởng niềm vui chiến thắng. Thấy tôi trở lại, ông hiểu ý ngay và sốt sắng sắp bàn cờ khác. Tôi im lặng ngồi xuống, cầm cờ. Lần này, tôi xua quân ào ạt, mũi tiến quân nhọc hoắc như dao găm, chọc thủng mọi thành trì, phá tan quân cấm vệ, xông vào bắt tướng. Một ván, hai ván, ba ván, rồi bốn ván, tôi đều thắng. Thắng vẻ vang. Thắng vì danh dự của phòng 7. Cả phòng reo hò tán thưởng, ca khúc khải hoàn. Ông Dự méo mặt đau khổ, rút về góc phòng. Tôi cũng im lặng rút về một góc. Tự nhiên thấy buồn.
Người ta thường nhân danh tập thể này để áp đảo, đánh bại tập thể khác. Nhưng thực ra, tập thể chỉ là một danh từ rỗng tuếch; nó chỉ là sự gá hợp gượng gạo của nhiều cái bản ngã nhỏ nhen. Những bản ngã nhỏ nhen này vì không chịu giam mình trong cái vỏ hạn hẹp, đã tự đồng hóa mình vào cái tập thể lớn hơn để thỏa mãn nhu cầu vùng vẫy chiếm hữu của chúng. Danh dự của một tập thể chỉ là danh dự của cá nhân phóng đại ra chứ không gì khác. Cho nên, khi chiến thắng hay thất bại, tập thể vẫn cứ là tập thể, chỉ có từng cá nhân riêng lẻ kia mới thọ nhận được hạnh phúc hay đau khổ mà thôi. Nỗi khát khao hay ước vọng của tôi nhân danh một tập thể vẫn cứ là khao khát hay ước vọng của tôi: một sự vươn dậy của bản ngã.
Tôi đến chỗ ông Dự, định nói đôi lời gì đó để an ủi ông. Nhưng khi đến rồi, tôi chẳng biết phải mở lời thế nào để ông khỏi hiểu lầm là tôi chọc tức, hoặc sự việc tôi đến chỉ là muốn được xác nhận thêm rằng tôi đã thắng từ chính miệng ông ta. Quả nhiên ông ấy nghĩ vậy. Ông không thèm ngó tôi. Tôi hối hận là đã bước đến chỗ ông dù là với thiện ý. Ông vẫn chưa chịu thua. Ông không tin rằng lối đánh cờ rừng rú của tôi lại có thể thắng được kỹ thuật tinh vi trường lớp của ông. Ông nói:
"Chưa đâu ông thầy ạ. Ông tưởng rằng qua mấy ván cờ đó ông có thể được coi là thắng tôi sao? Chỉ tại tôi chưa quen cái lối đánh lung tung không có chủ đích, không hợp binh pháp của ông mà thôi. Đánh cờ nhiều năm hẳn ông phải biết rằng khi người ta đã quen thuộc nước cờ của nhau rồi thì sự thế sẽ diễn ra trong một kết cuộc khác hơn chứ, phải không? Hơn nữa, sau lưng ông có mấy chục người ủng hộ, cổ võ, áp đảo tinh thần tôi."
"Dạ đúng, tôi đến đây để nói với chú cái ý đó. Rằng..."
"Không, không phải vậy. Ông đến đây để được nghe những lời ca ngợi của tôi đấy thôi."
"Chú Dự à, chú hiểu lầm rồi."
"Ông đừng nói nữa. Tôi nói ông nghe này, có ngon thì tối nay đánh ba ván nữa. Đánh độ đàng hoàng."
"Đánh độ? Nghĩa là sao?"
"Là đánh cá đó! Ai thua thì nộp cho người thắng một gói thuốc Samit và thua rồi thì coi như thua suốt đời, không cần phải đấu với nhau nữa. Sao, dám không?"
"Đâu có cần thiết phải làm như vậy, thưa chú. Chú biết mà, tu sĩ chúng tôi chơi cờ đã là quá trớn rồi, đâu nghĩ đến chuyện chơi bạc nữa!"
"Thấy chưa, ông sợ rồi. Điều đó cho thấy chuyện ông thắng tôi có vẻ như là may mắn, ngáp phải ruồi, chứ có hay ho gì!"
"Đúng, chó ngáp phải ruồi. Nếu chú cho rằng đánh cờ không phải để giải trí và chỉ có đánh độ mới phân được cao thấp thì tôi xin chịu thua vậy."
anaconda_baby
30-08-2005, 21:46
Wá hay!Wá tuyệt!Bác có thể cho em hỏi bác kiếm những mẩu truyện này ở đâu thế ạ?Có thể chỉ cho đàn em bít để mở mang tầm nhìn ko ạ?Có điều xin góp ý đôi chút với bác như thế này(đừng giận nhé):
_post từ từ thôi làm liên tục coi cực kỳ mệt(em coi cả tuần mới xong đấy!)dễ làm người đọc thấy chán lắm dù truyện có hay đến đâu cũng zậy thôi!
_nhân tiện khi viết bài cũng nên thêm vài câu zui zui cho thêm phần hài hước sẽ lôi cuốn người đọc hơn!
mankichi_hacker
20-09-2005, 06:14
đọc hết chỗ này chắc tôi chết luôn mất;)).Mình cũng rất thích chơi cờ tướng ai chơi liên hệ nick nguoi_ko_nghi_den_em@yahoo.com
Duy_Tran
21-09-2005, 13:53
Thx all! Lâu rồi không ghé vô đây, cũng có người thích chơi cờ tướng trong forum này :D
Bạn có nhìu bài viết về cờ tướng hay quá :p,mình chơi cũng dở lắm,lâu lâu lên Clubxiangqi chơi thôi,khi nào lên đó chơi nhé DT
Santa Slash
01-10-2005, 23:22
Cuộc đời chơi cờ tướng của tui thích nhất là dùng song mã để đập bung bét đối phương (Cứ gọi nọ lái). dùng song mã có đặc điểm là uyển chuyển hơn là dùng song xe nhưng đòi hỏi phải tính nước kĩ càng hơn cả (Ai chơi giỏi mã thì đúng là cao thủ) => tui chưa là cao thủ
LoneWolf194
03-10-2005, 13:50
Cuộc đời chơi cờ tướng của tui thích nhất là dùng song mã để đập bung bét đối phương (Cứ gọi nọ lái). dùng song mã có đặc điểm là uyển chuyển hơn là dùng song xe nhưng đòi hỏi phải tính nước kĩ càng hơn cả (Ai chơi giỏi mã thì đúng là cao thủ) => tui chưa là cao thủ
thế hả, hay thiệt đóa
Cuộc đời chơi cờ tướng của tui thích nhất là dùng song mã để đập bung bét đối phương (Cứ gọi nọ lái). dùng song mã có đặc điểm là uyển chuyển hơn là dùng song xe nhưng đòi hỏi phải tính nước kĩ càng hơn cả (Ai chơi giỏi mã thì đúng là cao thủ) => tui chưa là cao thủ
Tuyệt, các bạn post tiếp đi chứ
công_tử@
06-11-2005, 00:52
Đúng vậy, song mã có lợi thế là uyển chuyển, đánh vào nhưng chỗ chết người. mã là quân cờ có thể khiến Tướng của đối phương phải chạy vòn vòng trong cung, dù vẫn còn đầy đủ Sĩ Tượng. Nhưng thế yếu của Mã chí là bị cản nước cờ. Mã thì lợi hơn Pháo. 1 xa 1 pháo thì khó chiếu bí lắm, nhưng 1 xa 1 mã thì dễ dàng hơn. Nói chung chỉ có bậc cao cờ mới thấy hết sức mạnh của cặp mã. Còn mình chỉ là bậc tiểu bối, nên thường dùng Mã đánh vào chốt đầu của đối phương để cho Pháo của mình chiếm thế Pháo đầu, dùng Mã còn lại để bảo vệ Pháo, dùng cặp xe để tìm sơ hở mà ... chọt
Santa Slash
06-11-2005, 13:22
Chiếm thế pháo đầu thì chỉ là thế cờ cơ bản mà thôi -- nhưng mà dùng hẳn 1 mã để bảo vệ pháo thì có vẻ hơi phí - dùng xe vệ pháo thì có lẽ hay hơn (Thế đấy cũng nhiều sơ hở lắm nếu đối phương nắm được ý định thì khó mà đập được con tốt đầu :D )
vBulletin® v3.7.1, Copyright ©2000-2008, Jelsoft Enterprises Ltd.